ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 75: Có người phụ một tay, quãng đời còn lại thật là vui vẻ**

Nửa đêm, một tiếng khóc nhỏ làm Tần Lãng tỉnh giấc. Hắn lập tức mở mắt, nhìn về phía ba đứa nhỏ.

Tỉnh lại là Khả Hinh. Có lẽ buổi chiều con bé ngủ quá nhiều, lúc này đôi mắt to của nó ngân ngấn nước, miệng nhỏ bĩu xuống nhìn hắn. Tần Lãng không biết con đã tỉnh được bao lâu rồi.

Hắn nhẹ nhàng ôm Khả Hinh xuống giường, kiểm tra tã. Tã của con không hôi, nhưng nước tiểu đã gần đầy. Thay tã mới cho Khả Hinh xong, Tần Lãng quay lại thì thấy Huyên Huyên và Vũ Đồng cũng đã tỉnh giấc. Vũ Đồng lập tức khóc lớn, khiến Huyên Huyên và Khả Hinh cũng khóc theo.

"Bọn nhóc nhỏ này hẳn là đói bụng rồi."

- Tần Lãng thầm nghĩ.

Hắn cầm lấy đồ chơi trên giường đưa cho các con, nhỏ giọng nói: “Ba ba đi pha sữa cho tụi con, tụi con ở đây chơi ngoan đợi ba ba nha.”

Lúc này, Tần Lãng nói chuyện rất nhỏ, còn cố ý liếc nhìn Tô Thi Hàm. Không biết có phải bởi vì kết quả kiểm tra sức khỏe hôm nay không được tốt, hay là vì có hắn ngủ cùng cho nên cô cảm thấy yên tâm hơn, mà hiện tại Tô Thi Hàm vẫn còn đang ngủ say.

Được Tần Lãng nhỏ giọng an ủi, bọn trẻ rất nhanh đã yên tĩnh lại. Hắn định đặt Khả Hinh lên giường để đi pha sữa, nhưng vừa mới khom lưng chuẩn bị buông tay ra thì con bé đột nhiên khóc lên.

Tần Lãng không còn cách nào khác ngoài tiếp tục ôm dỗ dành. Chờ khi nào con nín khóc, hắn mới cẩn thận đặt con lại lên giường. Nhưng Khả Hinh vừa rời khỏi ngực hắn lại bắt đầu khóc, chỉ khi nào hắn ôm con bé dỗ dành thì con mới chịu ngừng khóc.

Tiếng khóc ngắt quãng cuối cùng cũng đánh thức Tô Thi Hàm. Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, cơ thể như phản xạ có điều kiện liền ngồi dậy.

“Các con tỉnh rồi à? Chắc là đói bụng. Tần Lãng, anh đưa Khả Hinh cho em, nó rất thích được ôm, mỗi lần bỏ xuống sẽ khóc. Bình thường đều phải ôm dỗ đến lúc nó ngủ thiếp đi mới có thể cẩn thận đặt xuống.” - Tô Thi Hàm buồn ngủ nói.

Nghe vậy, Tần Lãng không đưa Khả Hinh qua mà nói: “Em nằm xuống đi! Cho Huyên Huyên với Vũ Đồng bú sữa mẹ trước, anh ôm Khả Hinh đi pha sữa, em không cần phải ôm con đâu.”

Tô Thi Hàm biết hắn không nỡ thấy cô mệt mỏi nên không đưa Khả Hinh qua.

Tần Lãng ôm Khả Hinh đi ra ngoài. Đứa nhỏ này lúc ở trong ngực hắn thì cực kỳ ngoan, không giống như hồi nãy khóc lóc inh ỏi. Nhưng theo lời Tô Thi Hàm nói thì mỗi đêm con đều như vậy.

Tần Lãng hướng về phía sữa bột mà lấy, trong lòng không khỏi có chút đau lòng.

Thực ra, những ngày này hắn ngủ ở phòng kế bên. Mỗi lần Tô Thi Hàm ấn vòng tay, hắn mới đi qua. Nhưng lúc đó ba đứa nhỏ cũng không khóc. Tần Lãng chỉ phải phụ trách thay tã và cho tụi nó ăn sữa bột, rồi Tô Thi Hàm để cho hắn về nghỉ ngơi trước, còn cô thì tự dỗ tụi nhỏ ngủ lại.

Tần Lãng cho là mình đã làm rất nhiều, nhưng không nghĩ tới Tô Thi Hàm mỗi lần đều làm nhiều hơn hắn.

Mỗi khi Tô Thi Hàm nhấn vòng tay, lúc đó cô đã hoàn toàn trấn an tụi nhỏ rồi, cho nên chắc chắn mỗi đêm cô đều mệt mỏi hơn so với hắn rất nhiều.

Sau khi pha sữa xong, Tần Lãng ôm Khả Hinh cầm bình sữa quay lại. Huyên Huyên và Vũ Đồng cũng đã bú sữa mẹ được một chút nhưng vẫn chưa no. Sau khi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip