ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 230. Chương 230

Chương 230

Tiếng của bọn Đồ Duy nhẹ nhàng vang bên tai Giang Tích:

"Đại Vu?"

"Đại Vu?"

"Tại sao Đại Vu không nói gì nữa?"

"Vừa rồi nàng đang nói chuyện điện thoại với một nhân loại."

"Ai?"

"Không biết."

Bọn họ vừa nói, sắc mặt đã dần hiện ra vài phần dữ tợn độc ác.

Như thể giây tiếp theo sẽ đem Trình Liệt xé nát.

Giang Tích buông điện thoại, đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm bọn họ.

Họ lập tức im bặt.

Giang Tích khẽ mấp máy môi, nhẹ giọng mở lời:

"Nếu ta chết đi, điều đó có quan trọng với các ngươi không?"

"Quan trọng, tất nhiên là rất quan trọng rồi!"

Đồ Duy lập tức nhảy dựng lên.

Nhu Triệu liền chậm rãi mở miệng:

"Ta có thể mang theo hài cốt của ngài chìm xuống vực sâu biển cả không?"

Hắn ta vừa nói ra câu này, ánh sáng hưng phấn trong mắt gần như không kìm nén được.

Át Phùng liền tranh luận:

"Ai mà chịu đi vào vực sâu biển cả chứ? Đen kịt, dính nhớp nháp!"

Y vừa nói, vừa nhìn về phía Giang Tích, ánh sáng trong mắt càng thêm nóng bỏng:

"Ta có thể ăn ngài không? Như vậy chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau rồi!"

Đồ Duy mắng một câu: "Thần kinh."

Hắn lại nói:

"Ta sẽ dùng vô số châu báu để bao bọc lấy thân thể của ngài, sau đó xây cho ngài một tòa tháp thật cao, cao đến tận chân trời. Ta sẽ đặt ngài vào trong đó, rồi ta sẽ cùng ngài chết đi, linh hồn và hài cốt của ta sẽ vĩnh viễn canh giữ trước linh vị của ngài."

Phu nhân Chiêm bưng khay bánh ngọt nhỏ đi ra, đứng đó nghe mà cả người tê dại.

Bà ấy thầm nghĩ chuyện này nghe cũng chẳng bình thường hơn là bao.

Giang Tích quay đầu:

"Vậy còn ngươi?"

Chỉ còn lại Ung chưa lên tiếng.

Ung hoàn toàn không cần suy nghĩ:

"Tất cả đều phải chết."

"Tất cả đều phải chết?"

Giang Tích thoáng nghi ngờ.

Ung lập tức bổ sung:

"Cả thế giới cùng chết."

Tim gan phu nhân Chiêm run rẩy.

Đây là... phản nhân loại rồi.

Giang Tích cảm thấy mình dường như đã tìm ra đáp án của vấn đề nhưng lại như chưa tìm ra. Nghe ra ngoại trừ Ung ở đây... thì đúng là cô không có lý do nhất định phải sống.

Trước đó, Trình Liệt đã cúp máy. Cô quyết định nghe theo lời Trình Liệt, hỏi thêm vài người nữa.

Cô quay đầu hỏi phu nhân Chiêm:

"Nếu tôi chết, bác có buồn không?"

Phu nhân Chiêm run lên trong lòng:

"Trời ạ đừng nói gì đến sống với chết, nghe thôi đã thấy sợ rồi."

"Bác sợ sao?"

"Đúng vậy."

"Thế ngoài sợ ra thì sao?"

"Sẽ... sẽ buồn chứ."

Phu nhân Chiêm bước đến trước mặt cô, đặt khay bánh ngọt xuống:

"A Tích, con còn quá nhỏ. Con rất xinh đẹp, con rất thông minh, con đã làm rất nhiều việc cho thế giới này, mọi người đều rất thích con. Nếu con cứ thế mà chết đi, tất cả mọi người sẽ đều vì thế mà đau buồn. Con biết không? Giống như một bông hoa, đột nhiên dừng lại ở khoảnh khắc rực rỡ nhất, tất cả mọi người đều sẽ chẳng thể nào quên, chẳng thể nào nguôi ngoai."

"Nhưng nếu tôi chết, sẽ còn có người khác thay thế chức trách của tôi."

"Thế còn tình cảm thì sao? Tình cảm thì không thể thay thế được."

"Tình cảm?" Giang Tích lộ ra vẻ khó hiểu.

Tình cảm có giống như hệ thống nói, kiểu tình cảm nam nữ chính thích nhau đó không?

Cô đã nghe hệ thống đọc nguyên văn.

Nghe thật kỳ lạ.

Cô không hiểu nổi.

Phu nhân Chiêm thực sự không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nói:

"Con đừng chết."

"Tôi rất muốn hứa với bác nhưng tôi không thể tự quyết định."

Giang Tích khách quan nói.

Lời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip