ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 231. Chương 231

Chương 231

Lúc này đã là 3 giờ sáng. Trình Liệt, người vẫn chưa ngủ được, nhận được tin nhắn từ Giang Tích.

[Cậu nói đúng.]

Cô nói như vậy.

Trình Liệt khẽ thở ra một hơi, anh nhắn lại cho cô, anh hỏi: [Cậu có biết ưu thế của xã hội hiện đại nằm ở đâu không?]

[?]

[Hiệu quả tích hợp và tích lũy trí tuệ nhân loại mấy vạn năm nay, chúng ta chỉ cần cắt lấy một chút trong đó, là có thể cứu được cậu.]

Ngày hôm sau Giang Tích thức dậy, bọn họ lần lượt lại gọi điện cho cô.

"Thật sự không sao chứ?"

Giang Mạt ở đầu dây bên kia hỏi.

"Không sao, tôi đang ăn bánh bao."

"..." Được rồi, thế thì có thể xác nhận, thật sự là không sao cả.

"Mấy hôm trước chị về nhà bác không thấy em."

Giang Mạt lại hỏi:

"Bao giờ em về?"

Hiện tại Giang Mạt là học sinh nội trú, đối với cô ấy mà nói, việc tạm thời mất đi nhà họ Giang, thật ra lại càng tốt.

"Phải xếp lịch, đến hôm đó tôi sẽ nói chị."

"Xếp lịch???"

"Ừ... được thôi."

Cuộc gọi bên này kết thúc.

Đến trường, Vệ Di lại chạy tới hỏi cô tối qua có phải uống nhầm thuốc không.

"Cậu sẽ không phải vì mất nhà, mà muốn tự sát đó chứ?"

Vệ Di đầy vẻ kinh hãi.

Giang Tích lắc đầu, nói:

"Vài hôm nữa tôi còn phải đi bắt người."

Vệ Di biết cô nói là người đứng sau cái nhóm trò chơi kia, lập tức thở phào nhẹ nhõm, rồi lại trở nên hưng phấn:

"Cậu đi bắt? Không phải chú cảnh sát đi bắt à?"

"À tôi biết rồi, kiểu này của cậu gọi là nhân viên ngoài biên chế đúng không?"

Ngay giây sau Vệ Di đã giúp cô nghĩ xong lời giải thích.

Giang Tích còn có thể nói gì nữa đây?

Đương nhiên là thuận theo mà khẽ gật đầu.

"Giống như quay phim vậy... kích thích quá, tôi có thể đi xem không?"

Thật ra nghĩ thì chắc chắn là không được nhưng Vệ Di vẫn hỏi.

Giang Tích lộ ra vẻ do dự.

Vệ Di đợi một lúc, không chờ được sự từ chối khẳng định, cô nàng kinh ngạc hỏi:

"Chẳng lẽ... thật sự có thể đi xem sao?"

Giang Tích nói:

"Cậu xem rồi sẽ sợ đấy."

Như thế thì có thể tưởng tượng ra bao nhiêu điều rồi.

Sẽ sợ ư? Vậy phải là cảnh tượng thế nào? Có giống phim kinh dị không?

Vệ Di ngồi trở lại chỗ của mình, trong đầu toàn là hưng phấn mà vẫn chưa kịp bình ổn.

Nhưng vừa hay mấy ngày nay là kỳ thi tháng.

Đợi đến khi thi xong, Vệ Di lập tức bình tĩnh lại, bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn.

"Ôm chân Phật tạm thời quả nhiên chẳng có tác dụng gì cả."

Vệ Di ôm lấy bài thi của mình rồi ngã vật xuống ghế:

"Đợi tháng sau mẹ tôi từ ngoài tỉnh trở về, nhìn thấy thành tích thi tháng của tôi chẳng phải sẽ đánh tôi sao?"

Phùng Vạn Thiên cũng chẳng khá khẩm hơn nhưng cậu ấy nói:

"Cha tôi chắc sẽ đăng ký cho tôi lớp phụ đạo rồi."

"Á? Cha cậu chẳng phải từ trước đến nay chưa bao giờ đăng ký sao?"

Vệ Di kinh ngạc.

Phùng Vạn Thiên muốn khóc mà không ra nước mắt:

"Từ sau lần bạn cũ của Giang Tích đến nhà tôi tiêu tiền xong, cha tôi vui mừng lắm, nói là có tiền thì kiểu gì cũng phải đăng ký cho tôi một lớp."

Sắc mặt Vệ Di lập tức chuyển thành đồng cảm:

"Thấy chưa, có tiền cũng chưa chắc đã là chuyện tốt."

Liên minh chơi game của bọn họ cứ thế mà tan rã.

Nhưng Giang Tích trong thời gian ngắn cũng chẳng rảnh rỗi để cùng bọn họ mài luyện kỹ thuật.

Trước tiên, nhớ lại đêm qua, Giang Tích dụi dụi mắt, cuối cùng gọi cho ông lão Ân.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip