ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51

Cung Quyết ngồi bật dậy.

Theo bản năng, cậu ta nhìn về phía giường.

Cái chăn vốn phải nhô cao nay đã xẹp xuống, rõ ràng người trong đó đã rời đi.

Trí nhớ cậu ta dần được gợi lại... sáng nay, lúc trời sắp sáng, hình như Giang Tích cúi bên sofa của cậu ta, nói gì đó?

Cậu ta dừng lại trước gương treo ở cửa, hình ảnh trong gương vẫn như mọi ngày, không để lại dấu vết nào trên mặt.

Giống như... chỉ là một giấc mơ?

Cung Quyết chỉnh lại cổ áo.

Ngay lúc đó, cậu ta bỗng khựng lại, ghé sát hơn vào gương.

Trong gương phản chiếu rõ ràng dung mạo cậu ta, cùng với một vết máu ở cổ áo, rất nhạt, một chút thôi, mang hình nửa dấu vân tay, nếu không nhìn kỹ gần như không phát hiện được.

Không phải mơ.

Cung Quyết khẳng định chắc chắn.

Cung Quyết rửa mặt chải đầu xong, mới đi ra cửa.

Cậu ta xuống lầu, phát hiện mẹ cậu ta – phu nhân Cung – đang ngồi đối diện Giang Tích ăn sáng.

"Cái này ngon lắm."

Phu nhân Cung nhiệt tình đẩy đĩa bánh bao nước trước mặt qua:

"Cẩn thận nóng, hút một ngụm nước trước rồi hãy ăn."

Giang Tích vẫn bị bỏng.

Cô xì xà xì xụp thè lưỡi nhưng vẫn bướng bỉnh cắn một miếng bánh bao nước.

Giang Tích nuốt miếng đó, liếm qua vệt dầu trên môi, nhìn phu nhân Cung, nghiêm túc nói: "Ừm, ngon."

Con người là vậy, khi món mình thích được người khác khẳng định, lập tức sẽ tràn đầy động lực vô hạn, tâm tình cũng trở nên rất tốt.

Phu nhân Cung cũng thế.

Bà ấy lại đẩy thêm cho Giang Tích một phần bánh cuốn, lớp ngoài trong suốt, mang theo chút nước nhưng không dầu mỡ.

Giang Tích cúi đầu cắn một miếng.

Cô càng thích món này hơn.

Như một đại gia ẩm thực, cô nghiêm túc đánh giá:

"Món này ngon hơn. Mềm, dai dai..."

Lúc này phu nhân Cung mới cảm thấy có chút vui thú khi nuôi con.

Con trai bà ấy thì ngày nào cũng treo cái mặt lạnh, hỏi cũng chẳng muốn trả lời, ăn cũng kén, không, chính xác là cái gì cũng kén.

Mà nhà họ Cung chỉ có mỗi một đứa con, biết làm sao đây?

"Con thích ăn là tốt rồi."

Phu nhân Cung nghĩ ngợi, rồi bảo người đi mời Giang Mạt qua.

Cả đêm qua Giang Mạt không ngủ ngon, vừa thấy Giang Tích đã không nhịn được, thất thố nhào tới ôm lấy cô.

Giang Tích: ?

Lúc này Cung Quyết mới tiếp tục bước xuống lầu, vừa đi về phía này vừa lạnh lùng nói:

"Cô làm rơi đồ ăn của cô ấy rồi."

Giang Mạt nghe thấy giọng Cung Quyết liền run rẩy.

Cô ấy quay đầu nhìn cậu ta một cái, không nghĩ ngợi đã nép sát về phía Giang Tích. Rồi cúi đầu nhìn, quả nhiên trên bàn Giang Tích có đồ ăn bị mình hất rơi.

Giang Mạt rất sợ hãi loại tình cảnh này.

Như là bản năng vậy, sự tự ti khắc vào xương tủy phát tác, khiến cô ấy khi đối mặt với trường hợp lớn thì luôn lúng túng.

Giang Mạt khó khăn lên tiếng:

"Giang Tích, chị..."

Giang Tích quay đầu nhìn cô ấy:

"Chị đến rồi."

Lời vốn định nói, Giang Mạt lập tức nuốt ngược vào, cô gật đầu, rồi ngồi cạnh Giang Tích.

Giang Mạt nhỏ giọng ghé sát tai cô:

"Tối qua chị không ngủ ngon, chị rất lo cho em."

Giang Tích:

"Tối qua tôi cũng không ngủ ngon."

Bởi vì phải trừ phiền phức chú.

Giang Mạt khẽ chạm vào tóc Giang Tích. Chắc Giang Tích cũng sợ hãi. Giang Mạt nghĩ vậy.

Phu nhân Cung nhìn tư thế của hai người họ, có hơi kinh ngạc.

Hình như cũng không giống như lời đồn...

Nhưng đó không phải chuyện nhà họ Cung cần quản.

Phu nhân Cung lại bắt đầu giới thiệu những món ăn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip