Chương 52
Giang Mạt nhìn cảnh tượng này, trong mơ hồ cảm thấy hình như mình đã học được điều gì đó.
Giang Mạt đi theo bên cạnh cô, vội vàng nói với cô:
"Đừng nghe cậu ta, Giang Tích, em nên chăm chỉ đi học. Người phải đọc sách mới có tương lai..."
Bọn họ tới đã hơi muộn, trong khuôn viên gần như không thấy ai.
Giang Mạt vừa nói chuyện với Giang Tích, vừa cùng cô đi vào trong, đi chưa được mấy bước thì đụng ngay một đoàn người.
Vài người đàn ông trung niên, vây quanh hai chàng trai trẻ, dường như vừa từ phòng giáo vụ đi ra, đang định đến lớp học.
Bước chân Giang Mạt khựng lại.
Mấy người đàn ông trung niên này... Lúc nhà họ Giang dẫn cô ấy đi làm thủ tục nhập học, cô ấy từng gặp qua. Đều là lãnh đạo cấp cao của trường.
Gần như đều có mặt ở đây.
Đây là người thế nào, mà đáng để có trận thế lớn vậy?
Giang Mạt lập tức nhớ tới, trước đó bạn học hình như có bàn tán là lại có học sinh chuyển trường nào tới?
Ai trong số họ là học sinh chuyển trường?
Hay cả hai đều là?
Giang Mạt nhìn kỹ.
Bên này Giang Tích nhíu mày, còn đang suy nghĩ lời của Cung Quyết.
Hiệu trưởng... ồ, nhớ ra rồi, hôm đó cái lão già ấy...
Ông ta quá già rồi.
Đừng nói là một trận đòn, nửa trận đòn cũng không chịu nổi.
Giang Mạt theo bản năng rụt tay lại.
Cô ấy quay đầu nhìn Cung Quyết, thân hình cậu ta cao ráo thẳng tắp, đứng phía sau bọn họ, giống như một cây đại thụ.
Cô ấy vẫn theo bản năng có chút sợ loại thiếu gia khí thế quá mạnh, lại vừa có tiền có thế như vậy.
Nhưng Giang Mạt rất nhanh lại đổi ý, không đúng!
Đây là em gái tôi, chứ có phải em gái cậu đâu.
Giang Mạt không đập nữa nhưng lại ôm chặt lấy Giang Tích.
Giang Tích:
"... Hơi chặt."
Ánh mắt bất mãn trong mắt Cung Quyết càng thêm đậm.
Cậu ta cũng không nói rõ được tại sao lại không vui, tóm lại không vui là đúng rồi.
Bộ ba không vui như thế liền ngồi thuyền nhỏ, chèo qua hồ nhân tạo, đến cổng lớn khu biệt thự, rồi lại ngồi lên xe sang nhà họ Cung.
Giang Tích ngắm nhìn phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, cô nói với Cung Quyết:
"Cậu tìm đại một ngã rẽ nào đó thả tôi xuống là được."
Cung Quyết:
"... Cậu định trốn học à?"
Giang Tích vô tội:
"Mẹ tôi đã xin nghỉ cho tôi vài ngày rồi."
Cung Quyết không nhịn được:
"Rồi lần sau kiểm tra lại được 30 điểm?"
Giang Tích rất nghiêm túc hỏi cậu ta:
"Tôi phải làm thế nào mới có thể bỏ học được?"
Cung Quyết mím chặt môi, đem ba chữ "Cậu điên rồi" đã lên đến miệng lại nuốt trở về.
Cậu ta nói:
"Không được bỏ học."
Giang Tích:
"Tại sao lại không được? Tôi thấy trên báo có người bỏ học mà."
"... Đó là bởi vì nhà họ nghèo, không đủ tiền đi học nữa."
Giang Tích nói lý rõ ràng:
"Tôi thấy nhà họ Giang cũng rất nghèo."
Cung Quyết suýt nữa bị cô chọc cười.
Cậu ta giữ chặt biểu cảm, lạnh giọng hỏi:
"Có phải ở trường có người bắt nạt cậu không?"
Giang Tích:
"? Không có."
009 đang ngủ đông cũng không nhịn nổi nữa.
Còn có thể có người bắt nạt được Giang Tích sao?
Ngài còn trẻ như vậy mà đã mù rồi à.
Cung Quyết không tin.
Cậu ta để tài xế lái thẳng đến trường học.
Khi xe đến cổng trường, Cung Quyết nói:
"Cậu cứu tôi, hôm nay tôi có thể cùng cậu vào lớp, những người khác nhìn thấy tôi sẽ biết cậu không dễ trêu chọc."
Cung Quyết suy nghĩ, vẫn nói ra một đoạn như thế.
Có lẽ cô sẽ thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền