Chương 56
009: [... ]
Khi nhận được điện thoại từ trường, Giang Bác tái mặt.
Giang Tích xúi giục người khác đánh con trai nhà địa ốc Kim Thưởng?
Câu này, sao ông nghe không hiểu?
Giang Tích còn có khả năng xúi giục người khác? Thằng ngốc nào mà bị xúi là làm luôn à?
Giang Bác định như trước đây, sẽ giao những chuyện vụn vặt này cho phu nhân Giang xử lý. Nhưng ý nghĩ vừa lóe, liền bị ông dập tắt.
Ông nói với người bên kia điện thoại:
"Chủ tịch Quách, tôi sẽ tự đến một chuyến."
Lúc này, chủ tịch Quách bên kia còn thấy ngại.
"Chuyện trẻ con cãi nhau, tổng giám đốc Giang cũng không cần phải đặc biệt đến đâu..."
Giang Bác mỉm cười ôn hòa:
"Không sao, làm cha mẹ, phải làm những gì nên làm."
Chủ tịch Quách cũng không khuyên nữa, rồi cúp máy.
Trước đây, Giang Bác thực sự ít quan tâm đến Giang Tích.
Chỉ là một con nuôi.
Một con nuôi thích chơi mưu mẹo, lại không đủ thông minh, chỉ là bình hoa trang trí.
Nhưng bây giờ, ông cảm thấy mình nên tìm hiểu lại cô con nuôi này cho kỹ càng.
Trong khi đó, người đang kẹp đầu vào bàn là Phương Duệ, trước đây còn có chút để ý đến Giang Tích.
Giang Tích xinh đẹp, lại là con gái nhà nhà họ Giang, lúc đó tính cách lại khá thu hút nam giới. Với Phương Duệ, cô cũng coi là nữ thần.
Nhưng nữ thần đúng nghĩa phải là con nhà giàu chính tông.
Một con nuôi mà gọi là nữ thần?
Nhìn thấy bí mật của con nuôi nhà họ Giang lan ra khắp nơi, Phương Duệ đoán bây giờ Giang Tích chắc dễ dàng "bắt được".
Ai ngờ Phương Duệ lại chứng kiến cảnh Giang Tích bị Cung Quyết từ chối tỏ tình.
Giang Tích quay đi, đi qua Phương Duệ, cũng chẳng thèm nhìn cậu ta một cái.
Trong lòng Phương Duệ rất bực.
Cô thì là cái thá gì? Cung Quyết không thích cô, giờ cô cũng không thèm nhìn tôi à?
Ra khỏi cô nhi viện, còn tưởng mình là tiểu thư nhà giàu sao?
Sau đó, có người đăng ảnh khách sạn lên diễn đàn, Phương Duệ càng tức giận hơn.
Giang Tích dễ "cầm tay" được thế mà lại hững hờ với cậu ta... Trong lòng Phương Duệ, dù chết cũng không thể vượt qua chướng ngại này.
Nhưng tất cả cảm xúc phức tạp đó cuối cùng chỉ hóa thành cơn giận dữ và hận thù vô cùng.
Phương Duệ ôm đầu, tựa người vào sofa trong phòng hiệu trưởng, người khác nói gì cũng không chịu đi bệnh viện.
Cha của Phương Duệ đến trước Giang Bác một bước.
Vị chủ tịch Tập đoàn Địa Ốc Kim Thưởng này không vội nổi giận, ông ta đẩy kính, ngồi xuống một cách điềm tĩnh hỏi:
"Kẻ gây ra sự việc không định ra mặt sao?"
Hiệu trưởng thật sự không muốn can thiệp vào chuyện này.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, ông ta cười nói:
"Chúng tôi đã mời người đến."
Mời?
Nghe tới từ này, trong lòng chủ tịch Phương đã có sự tính toán.
Hậu thuẫn của kẻ gây ra sự việc hôm nay, rất có khả năng còn lớn hơn ông ta.
May mà hôm nay ông ta không lớn tiếng trách mắng ngay từ đầu.
Trong khi đó, các lãnh đạo trường trước tiên tìm tới Hứa Thính Phong.
Tên của Hứa Thính Phong nghe rất văn nhã nhưng con người thì hoàn toàn không văn nhã. Trước tiên gã chửi một câu:
"Mẹ nó, rắc rối thật nhiều."
Mặt các lãnh đạo trường giật giật.
Lúc này Hứa Thính Phong mới lễ phép nói:
"Đợi đã, tôi đi mời người. Nói trước cho rõ, chủ tịch Phương bây giờ còn kịp chạy, đừng để lát nữa máu văng lên người các ông rồi hối hận."
Các lãnh đạo trường: "..." Chuyện có cần ghê gớm thế không?
Cũng không cần thiết đến mức đó.
Ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền