Chương 57
Hứa Thính Phong nhìn Giang Tích.
Giang Tích cũng nhìn lại gã.
Trong lòng Hứa Thính Phong không nhịn được lẩm bẩm. Người mà tổ tiên muốn tìm... vậy mà nhìn cô trông còn quá trẻ, mảnh mai, như chỉ cần một lực là gãy luôn cả người. Đối với tổ tiên hung tợn, không, uy dũng như rồng, chỉ cần vung đuôi thôi là có thể tách cô làm đôi...
Cũng không trách được Giang Tích nhận nhầm. Trang phục của Hứa Thính Phong quả thực rất giống phong cách của Trọng Quang. Trọng Quang thích mặc toàn bộ đồ đen, còn treo đầu lâu kẻ thua trận quanh cổ. Còn Át Phùng... rất thích hóa trang thành Trọng Quang.
Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu Hứa Thính Phong, bỗng thấy Giang Tích bước lên lầu.
Át Phùng lập tức theo sát phía sau.
Hứa Thính Phong cũng không muốn nghĩ vớ vẩn nữa, nhanh chóng đi cùng họ.
Giang Tích gần như tới trước Giang Bác cùng lúc.
Cô vừa vào cửa, Phương Duệ chỉ vào Át Phùng phía sau cô la:
"Chính nó, chính nó đánh tôi, bàn học còn bị đập thủng!"
Giang Bác không nói gì.
Bên cạnh ông có người cười khẩy:
"Đập thủng là bàn học, không phải cậu, la gì thế?"
Người nói là Đồ Duy. Trước đó, trên đường hắn chặn xe Giang Bác, suýt chút nữa vì kiểm soát không tốt mà đưa Giang Bác lên gặp Diêm Vương. Giang Bác yếu ớt xuống xe, nghe hắn nói muốn gặp Giang Tích, đành đưa hắn lên cùng.
Nghe lời phi lý của Phương Duệ: "..."
Nhưng cậu ta hơi sợ Đồ Duy. Người này cao to, mang cảm giác áp lực bẩm sinh với người khác. Hơn nữa, nghe thấy hiệu trưởng gọi hắn là ngài Chiêm... Nhà họ Chiêm đó. Phương Duệ quay đầu nhìn chằm chằm Át Phùng. Thằng thiếu niên tóc trắng này dễ đối phó hơn nhiều. Bây giờ bên cạnh cậu ta có cha, vệ sĩ cha, bên cạnh là hiệu trưởng, lãnh đạo trường. Con quái vật tóc trắng này dám làm gì cậu ta?
"Không được nói thế."
Chủ tịch Phương vỗ vai con trai:
"Cúi đầu đi."
Phương Duệ chỉ còn cách miễn cưỡng cúi đầu.
Chủ tịch Phương mở cổ áo cậu ta:
"Mọi người xem, đây là vết tay của học sinh này."
Mọi người nhìn. Năm dấu tay rõ rệt in trên đó, hình thành vết bầm tím tím đỏ. Có thể tưởng tượng lúc đó người ra tay đã dùng lực lớn cỡ nào.
"Là tôi thì cổ nó đã gãy rồi."
Đồ Duy nói.
Giang Bác nhức đầu. Người này rốt cuộc là ai?
Người khác cũng biến sắc mặt.
Chủ tịch Phương không giữ được bình tĩnh:
"Thật to mồm. Rõ ràng là tiểu thư Giang xúi người đánh con trai tôi, mà nhà họ Giang còn đến nhiều người, đây là làm hậu thuẫn cho tiểu thư Giang à?"
Giang Bác chưa từng gặp cảnh khó xử thế này. Nhìn mọi người bực bội như vậy thì chẳng còn gì để thương lượng nữa.
Giang Bác đành nói: "Đúng."
Chủ tịch Phương: "..."
Nói là con gái nuôi thôi, ở nhà họ Giang cũng chẳng là gì? Chủ tịch Phương quyết định bắt đầu từ người ra tay tóc trắng.
Ông ta nhìn Át Phùng:
"Cha mẹ học sinh này không tới sao?"
Hứa Thính Phong:
"Cậu ấy tự là cha mẹ rồi."
Chủ tịch Phương:
"Mồ côi à..."
Hứa Thính Phong nhíu mày.
Át Phùng không cảm thấy lời này khó nghe. Y rất thích làm mồ côi.
Hiệu trưởng vội vàng ra gỡ rối:
"Thế này đi, chủ tịch Phương, ông cứ nói thẳng yêu cầu của mình, muốn giải quyết thế nào, rồi chúng ta còn có cơ sở bàn bạc đúng không?"
Chủ tịch Phương thấy cách này quá mất thể diện. Ông ta không muốn gây phiền phức nhưng cũng không muốn mất mặt. Chủ tịch Phương chậm rãi cười: "So với việc để hai người này xin lỗi, tổng giám đốc Giang không tò mò sao,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền