**Chương 85**
Vì sự cố vừa rồi trên mặt hồ, người phụ trách công viên rừng lo ngại sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa nên đành phải tạm ngừng tiếp khách. Bờ hồ nhanh chóng được giăng dây cảnh giới, không cho ai lại gần thêm. Tổ tiết mục của trường học cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc rời đi trước. Đám fan tới hóng hớt cũng chẳng nổi giận, chỉ nhún vai cười nhạt:
"Để lũ học sinh kia cướp mất sân khấu, xui thật. Không biết bao nhiêu đứa đã té xuống nước nữa."
Rồi họ vui sướng khi thấy người gặp nạn, lục tục bỏ đi.
Bên này, thầy giáo điểm danh xong, cuối cùng mới thở dài nhẹ nhõm:
"May quá, đủ người cả rồi."
"Lần sau phải kiểm tra kỹ điều kiện hoạt động. Lỡ lại xảy ra chuyện, công việc của chúng ta coi như toi!"
"Ai mà biết được... Chỉ là một cái hồ nội địa thôi mà, sao lại có thể dâng lên sóng lớn như vậy? Ở đây nào có bão tố gì."
"Được rồi, đừng nói nữa. Mau đưa mấy vị 'tiểu tổ tông' này về trước đi."
Thầy cô thật sự rất sợ đám học sinh sau lưng toàn là "ủy ban phụ huynh" này. Cha mẹ đều có quyền có thế, tiện tay xách một người ra thôi cũng đủ cho họ uống một hồ nước rồi. Các thầy cô liền đưa học sinh đến bệnh viện tư gần nhất, cho khám toàn diện. Khi chắc chắn ai cũng ổn, mới để tài xế của gia đình tới đón.
Lớp trưởng hỏi Giang Tích:
"Nhà họ Giang có xe tới chưa? Nếu không thì để tôi đưa cậu về."
Phía sau lớp trưởng có cả quản gia nhà họ Ngải, nghe vậy thì liếc nhìn Giang Tích thêm mấy lần. Giang Mạt bước lên, mỉm cười:
"Không cần đâu, chị với A Tích cùng chờ."
Lớp trưởng hơi thất vọng, bĩu môi:
"Thế cũng được. Giang Tích, bye nhé."
Giang Tích giơ tay, học theo động tác móc ngoéo bằng tay của lớp trưởng.
Giang Mạt đứng cạnh, nhìn khuôn mặt trang điểm của Giang Tích, bất giác bật cười:
"Trình Liệt cũng có cách thật."
Giang Tích gật đầu. Đó đúng là một người thông minh.
"Em không đi xem cái người tên... Át Phùng à? Hình như cậu ta tên vậy đúng không?"
Giang Mạt không chắc lắm. Giang Tích đáp:
"Không cần, anh ta sẽ không sao đâu."
Ngay lúc đó, giọng trầm thấp của Át Phùng vang lên sau lưng:
"Tuy sự thật đúng là như vậy nhưng nghe từ miệng ngài nói ra... ta vẫn thấy hơi khổ sở."
Giang Mạt quay người lại, lúc này cũng không còn sợ y như trước nữa. Cô ấy nhìn ra sau lưng y, nhỏ giọng hỏi:
"Thế... Hứa Thính Phong đâu rồi?"
Át Phùng không để ý đến cô ấy, chỉ nhìn về phía Giang Tích.
Giang Mạt hơi ngượng, cào cào tay, giải thích:
"Tôi chỉ muốn cảm ơn Hứa Thính Phong... vừa nãy là cậu ấy cứu tôi khỏi nước."
Giang Tích nghe xong gật đầu, hỏi Át Phùng:
"Hứa Thính Phong đâu rồi?"
Lúc này Át Phùng mới lên tiếng:
"Nó đang gọi điện, mấy chuyện mấy ngày nay chắc cần báo cáo lên trên."
Át Phùng nhíu mày:
"Đừng nói những chuyện vớ vẩn nữa, chúng ta về thôi, đi đâu bây giờ nhỉ?"
Nhanh chóng thu xếp Nhu Triệu thôi. Y đã nôn nóng không chịu được! Giang Tích nghe vậy nhưng vẫn quan tâm đến tình hình bên Hứa Thính Phong. Cô nhẹ nhàng hỏi:
"Mấy ngày nay ồn ào quá phải không? Có lẽ chúng ta nên hạn chế một chút."
Giang Mạt nghe cũng hơi mơ hồ nhưng biết lúc này không phải lúc chen lời nên chỉ im lặng nghe. Át Phùng:
"Tại sao phải giữ hạn chế?"
Rồng vốn dĩ nên nhìn xuống muôn loài. Kiêu ngạo là đặc trưng khắc vào xương tủy của đại Ma Vương.
Át Phùng: "Chỉ cần ngài cảm thấy vui, mọi thứ khác đều không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền