ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 86

Phu nhân Chiêm thở dồn dập một nhịp, đột nhiên cảm thấy dưới mái nhà họ Chiêm, hình như... cùng một lúc đã chứa nhiều khách quý. Từ "tươi sáng rực rỡ" cũng không đủ để miêu tả khung cảnh lúc này.

"Đi gọi điện cho lão gia."

Phu nhân Chiêm quay người, nhanh chóng sai bảo người hầu.

"Các con đều ướt rồi, hay lên lầu tắm rửa, thay quần áo đi?"

Phu nhân Chiêm hỏi Giang Mạt, Hứa Thính Phong và Át Phùng.

Giang Mạt hơi do dự:

"Có quần áo để thay không?"

Phu nhân Chiêm cười:

"Mấy ngày nay đã mua vài bộ cho Giang Tích, con thử xem con mặc vừa của A Tích không?"

Lúc này Giang Mạt hiểu ra, lời Giang Tích nói "bác tốt lắm" là ý gì.

Nhà họ Chiêm đủ rộng, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng. Phu nhân Chiêm cho họ lên tắm, không ai chen lấn nhau. Sau đó bà ấy lại đưa quần áo của Giang Tích cho Giang Mạt, cho Hứa Thính Phong và Át Phùng mặc quần áo của Chiêm Cẩn Hiên.

Hứa Thính Phong không quen mặc đồ của người khác nhưng thấy Át Phùng nhanh nhẹn thay xong. Gã lập tức vui vẻ:

"Tôi tưởng ngài kỹ tính như vậy, sẽ không mặc đồ của người khác."

Át Phùng:

"Ghét một người, ngươi biết cách tốt nhất là gì không?"

Hứa Thính Phong ngây người hỏi: "Gì cơ?"

"Xóa dấu vết của người đó, thay thế người ta."

Át Phùng lần đầu giả làm anh trai Trọng Quang, đã nghiện. Sau đó còn ăn luôn Trọng Quang. Vậy khi nào mới ăn được Chiêm Cẩn Hiên đây?

Át Phùng lạnh lùng liếm môi, bước xuống lầu.

Dù đã ở cùng con rồng này một thời gian, Hứa Thính Phong nhìn theo lưng y, vẫn không khỏi rùng mình. Trước đây Hứa Thính Phong tự cho mình rất giỏi, đủ loại kiêu ngạo, giờ... gã thấy quá khứ của mình thật buồn cười.

Trong khi đó, ông cụ Chiêm không có ở nhà, tổng giám đốc Chiêm cũng không. Phu nhân Chiêm đảm nhận trách nhiệm tiếp đãi nhiều người như vậy. Bà ấy có thể nhận biết chính xác sở thích, khẩu vị của họ, rồi chuẩn xác để họ ăn được đồ ăn họ thích. Không khí cực kỳ hòa thuận.

Lúc này, tổng giám đốc Chiêm dẫn Chiêm Cẩn Hiên bước vào nhà. Ngay khoảnh khắc bước vào, họ còn tưởng mình đi lộn nhà, vì lâu rồi nhà họ Chiêm không sôi động thế này. Nhưng nhanh chóng, tổng giám đốc Chiêm nhìn thấy Giang Tích, Chiêm Cẩn Hiên nhìn thấy Giang Mạt.

"Giang Mạt, đến đây lúc nào?"

Chiêm Cẩn Hiên vừa mỉm cười, lại biến mất. Bởi vì anh ta thấy, có người mặc đồ của mình. Không phải một người, mà là hai. Mà mẹ anh ta ngồi giữa họ, đang ân cần nói gì đó với Giang Tích. Ngay cả Giang Mạt dường như cũng đang kể chuyện cười để làm Giang Tích cười. Mọi người đều quây quanh Giang Tích... Trước đây Chiêm Cẩn Hiên luôn cảm thấy, Giang Tích như tu hú chiếm tổ, chiếm đoạt thứ vốn thuộc về Giang Mạt. Nhưng giờ... Hóa ra con chim nhạn bị chiếm tổ, bị đẩy ra ngoài mà chết... lại chính là tôi sao?!

Tổng giám đốc Chiêm vỗ vai anh ta:

"Thằng nhóc này, đứng đó làm gì vậy?"

Nói xong, tổng giám đốc Chiêm đi vào trước, chào hỏi mọi người.

Phu nhân Chiêm rất ngạc nhiên:

"Sao về rồi vậy?"

Tổng giám đốc Chiêm cũng vô cùng bất lực:

"Trần phòng bệnh bị rơi xuống, tôi nghĩ thôi mang Cẩn Hiên về cho xong."

Cùng lúc ấy, ông cụ Chiêm và Đồ Duy cũng quay về. Đồ Duy vừa bước vào, không giấu nổi vẻ hả hê:

"Hôm nay Nhu Triệu phạm lỗi à?"

Hắn nhìn quanh một lượt, tiếc nuối:

"Ồ, Nhu Triệu vẫn chưa tới à."

Ông cụ Chiêm cũng không ngờ nhà lại có nhiều người đến vậy. Ông cụ ngồi xuống, như một đóa hoa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip