Quyển 2 - Chương 58
Trong Thanh Sơn Tông tổng cộng chỉ có hai người rành về thảo dược.
Dù sao cô vốn không thiếu thảo dược, mà cô đã có kho thảo dược dự trữ, lại còn có nguồn cung ổn định từ Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời, nên trước giờ chẳng bao giờ lo thiếu hàng. Lúc mới đến, Giang Nhập Niên chỉ tiện tay mang về một ít.
Tuy Giang Nhập Niên không giỏi như Phong Nguyệt Trần, có thể "nếm trăm loại thảo dược" nhưng cô có đôi mắt sáng như đuốc, đi ra ngoài mà thấy thảo dược quen mắt thì cứ nhổ nguyên rễ mang về quán là xong.
Vì vậy, mỗi lần ăn cơm, Tuế Yến đều phải đứng im không nhúc nhích cho đến khi Giang Nhập Niên gọi ngồi xuống thì mới dám ngồi.
Ừm...
Khá kỳ lạ, nhưng suy nghĩ của Tuế Yến chẳng ai đoán nổi.
Chỉ tiếc là, hiện tại dù Tuế Yến đã có thể thân thiện đáp lại người của Thanh Sơn Tông, nhưng Tuế Yến chỉ nghe lời một mình Giang Nhập Niên. Cho dù chỉ là câu "ngồi xuống ăn cơm" hay
"gắp thêm miếng thịt"
, đến tai Tuế Yến cũng như mệnh lệnh nghiêm túc cần chấp hành.
Thôi thì vậy đi, tiểu sư muội đã muốn ra ngoài, lại còn có Tuế Yến theo sau thì anh ấy ở lại quán ngoan ngoãn ăn mềm cũng được.
"Em á?" Phong Nguyệt Trần lộ ra vẻ thương hại không hề che giấu:
"Em sống nổi ba giây không?"
"Em có Tiểu Bạch, anh có không?"
"..."
"Em dám giết người, anh dám không?"
"..."
"Em sai được Tuế Yến, anh sai được không?"
"..."
Một chuỗi ba câu hỏi khiến Phong Nguyệt Trần nghệt mặt như cây nấm đông cô ngâm nước.
Nghĩ đến người bí ẩn kia trong khu ký túc xá nhân viên, người có thể hồi phục thần tốc, đi không thấy dấu đến không thấy hình, Phong Nguyệt Trần bĩu môi nếu có người đó bảo vệ, thì anh ấy cũng sống nổi ba giây ấy chứ.
Buổi trưa hôm ấy dùng cơm xong, sau khi Giang Nhập Niên xác nhận lại lần nữa rằng vết thương ở thắt lưng của Tuế Yến đã hoàn toàn hồi phục, thì hai người cùng leo lên xe Tiểu Lam. Lần đầu tiên ra ngoài "đi săn", Giang Nhập Niên không ôm tham vọng gì quá lớn. Nhưng giờ thì khác, phải nhổ tận gốc mang về!
Trấn Minh Châu vốn là ốc đảo tự nhiên trong sa mạc, nên có rất nhiều loại thực vật có giá trị dược liệu cao, như tử hà sa, cam thảo, hắc mai biển, còn có cả gai lạc đà. Ngày trước Phong Nguyệt Trần thường dùng loại này để trị chứng tê chân đau đầu cho người già trong trấn.
Thế là người qua kẻ lại ở Trấn Minh Châu đều có thể nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ là bà chủ Giang, người vài hôm trước vừa làm anh hùng cứu trấn, giờ đang sai bảo một thanh niên tuấn mỹ đẹp trai ngất trời... đi đào xương rồng, loại cao bằng người ấy. Đào xong rồi, lại vác lên vai, căn góc chuẩn rồi nhét vào ba lô người chơi.
Người qua đường: "..."
Thôi bỏ đi, bà chủ mà, có chút sở thích nuôi trồng kỳ quặc thì cũng là chuyện bình thường thôi.
"Phù." Giang Nhập Niên cuối cùng cũng thở ra một hơi thật sâu.
May mà mỗi loại thảo dược chỉ cần nhổ một cây, nếu không thì chắc cô bị mệt đến chết thêm lần nữa quá.
Thấy lòng bàn tay cô đầy cát vàng, Tuế Yến liền lau sạch mười ngón tay của mình lên vạt áo trắng bên hông, sau đó lấy ra một chiếc khăn được xếp gọn gàng chẳng biết moi từ đâu ra, ngoan ngoãn đứng trước mặt cô và hai tay cung kính dâng lên. Giang Nhập Niên khẽ cười mà không nhận lấy, cô chỉ dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán. Tuế Yến có hơi thất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền