Quyển 2 - Chương 59
Dân trấn xung quanh vẫn còn chưa hoàn hồn sau vụ việc.
"Vừa rồi là cái gì vậy? Đột nhiên rơi xuống như thiên thạch ấy!"
"Sao không rơi chỗ khác mà lại rơi trúng chỗ này? Mai tôi mẹ còn chờ lấy thuốc nữa mà..."
"Cũng may là lửa không lan rộng!"
Bắt lấy thông tin quan trọng, Giang Nhập Niên khẽ nhíu mày. Đã ăn của người ta, lại còn nhận ân huệ, Giang Nhập Niên gặp chuyện bất bình, đương nhiên phải rút đao tương trợ. Huống chi trong kho của Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời vẫn còn thảo dược giao dịch trong tương lai của cô!
Khi cô và Tuế Yến chạy đến cổng Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời, lửa đã gần như tắt hẳn. Người chơi ở Trấn Minh Châu đều có người chơi cấp cao, dị năng cũng mạnh, kéo bừa mấy pháp sư hệ Thủy ra là dập được lửa, căn bản không cần dùng đến nguồn nước quý giá.
Càng đau lòng hơn là, Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời đã bị thiêu rụi sạch sẽ. Đáng tiếc là, cô chẳng giúp được gì.
Tuế Yến có dáng người cao ráo đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ tiến sát vào vòng trong, ngón tay quệt một lớp bụi tro màu xanh xám rồi đưa lên mũi ngửi. Mùi này, không phải thứ lửa bình thường để lại. Hai người trao đổi ánh mắt. Rất có khả năng là Quang Diệu đã dùng vũ khí dị hóa đặc chế để thực hiện đòn tấn công chính xác này.
Vũ khí có thể ném chính xác đến vậy, lại không gây ra cháy lan... chẳng phải rõ ràng là cố tình đốt Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời để răn đe sao?
"Dạt ra, dạt ra nào!"
Từ xa truyền đến tiếng hô ầm ĩ:
"Trấn trưởng đến rồi!"
Sau lưng Lâm Hàm Chi là Tạ Mặc Nguyệt, cả hai vội vã chạy đến. Sau khi quan sát hiện trường, trên trán họ cũng lấm tấm mấy giọt mồ hôi to bằng hạt đậu. Hiển nhiên, họ cũng đã nghĩ tới điều đó. Chuyện như vậy, ngoài Quang Diệu ra thì chẳng ai làm được.
Quang Diệu đóng ở phía Bắc Trấn Minh Châu, đến một bức tường ranh giới cũng không có. Minh Châu ở sáng, Quang Diệu ở tối. Nói khó nghe một chút, nếu Quang Diệu muốn thì bất cứ lúc nào Trấn Minh Châu cũng có thể bị nuốt chửng. Mà lần này, hành động gây áp lực đã rõ ràng đến không thể rõ hơn. Quang Diệu biết rõ Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời là tiệm lớn nhất, giàu nhất Trấn Minh Châu, lại vẫn cố tình ra tay thì chẳng khác nào vả thẳng mặt họ, không hề chừa chút thể diện nào.
Lâm Hàm Chi nhíu mày, đang định quay sang căn dặn cấp dưới điều gì đó. Đột nhiên, khóe mắt cô ta quét qua, hình như thấy một bóng người quen quen giữa đám đông. Giang Nhập Niên có đôi mắt trong veo đến mức nếu ai đó có tâm tư mờ ám, chỉ cần bị cô nhìn thẳng là như bị nhìn thấu sạch sẽ. Mà người thanh niên đứng cạnh cô lại quá nổi bật, bất luận thế nào cũng không thể lẫn vào được. Nhưng chỉ một giây sau, cả hai người... như bốc hơi khỏi nhân gian.
Lâm Hàm Chi nuốt một ngụm nước bọt. Chắc chắn là do cô ta chột dạ, nên đến mức bắt đầu hoa mắt sinh ảo giác rồi. Không hiểu sao, trong đầu cô ta lại hiện lên những câu nói nhẹ tênh mà Giang Nhập Niên từng thốt ra mấy ngày trước:
"Rõ ràng có một cách đơn giản nhất, chỉ là cô không muốn dùng. À, cũng có thể là không dám."
Chỉ trong khoảnh khắc đó, mọi kế sách mà cô ta vừa nghĩ ra để đối phó Quang Diệu bỗng tan biến sạch sẽ. Cô ta còn có thể kiên trì được bao lâu? Hay là... Trấn Minh Châu này còn có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền