Quyển 2 - Chương 64
"Xoạt!" Một trận gió cát cuộn lên.
Lâm Hàm Chi và Tạ Mặc Nguyệt đi đầu tiên, theo nhịp một người mở một người nhắm mắt mà dìu nhau hướng về phía pháo đài cát, cho dù như vậy cũng vẫn có thể cảm nhận rõ rệt tứ chi nhũn ra.
Nhưng sa mạc vẫn nguy hiểm như mọi khi. Chỉ cần mở mắt quá ba giây, trước mắt sẽ xuất hiện lốc xoáy màu đỏ xanh kỳ dị và dần dần hút đi ý thức của họ. Tổ tuần tra đã quen với tiết tấu mở mắt nhắm mắt, nhưng phần lớn người trong quân đội là lần đầu tới đây, không ít người đã choáng váng.
Tiểu Lam từ lòng cát chui ra, cửa khoang bong bóng đang mở rộng, Giang Nhập Niên kéo từng người một lên xe. Dưới nỗ lực của Tiểu Lam, bong bóng dày thêm mấy lớp và có khả năng chắn sáng nhất định. Cộng thêm làn gió mát mẻ thổi qua, trạng thái của mọi người lập tức được cải thiện.
Lâm Hàm Chi ngồi ở hàng ghế đầu, luôn cúi đầu bứt tay, hình như đang suy nghĩ cách diễn đạt. Ngược lại, Tạ Mặc Nguyệt thì thẳng thắn dứt khoát nói:
"Không có cô thì hôm nay bên thua có thể là chúng tôi rồi."
"Làm tốt lắm rồi mà."
Giang Nhập Niên cười hì hì nói:
"Có thể không đánh thì không đánh, có thể dùng miệng thì cứ dùng miệng. Tôn chỉ của Quán trọ Thanh Sơn là còn núi xanh thì chẳng sợ thiếu củi đốt."
Tạ Mặc Nguyệt: "..."
Lâm Hàm Chi: "..."
Lâm Hàm Chi bỗng chốc linh quang chợt lóe. Cho nên bóng người hôm đó trong đám đông đúng là Giang Nhập Niên, cô ta không nhìn nhầm. Giang Nhập Niên biết chuyện Trấn Minh Châu bị tấn công, nên mới phá lệ mang thuốc tới. Hơn nữa còn là thuốc tăng kháng năng lượng dị hóa, chính xác không sai vào đâu được. Lâm Hàm Chi bật cười khẽ. Bà chủ Giang lúc nào cũng nói mình chẳng phải thứ tốt lành gì, thật ra lại là một người tốt bụng chính hiệu.
Người chơi ở Trấn Minh Châu vốn dĩ đã có thực lực mạnh mẽ, nay lại có thêm hiệu quả kháng dị hóa từ thuốc tránh hại, áp lực chữa trị cũng giảm đi không ít, thậm chí còn đánh cho Quang Diệu liên tiếp bại lui, sắp sửa bị ép rút khỏi lá chắn phòng hộ. Mà một khi bọn chúng rút ra khỏi lá chắn phòng hộ, thứ đang chờ đợi chúng không chỉ là Trấn Minh Châu, mà còn có khí hậu thất thường khó lường của mùa bão cát. Nếu lại gặp thêm thiên tai kiểu nguyền rủa như huyết nguyệt, thì đúng là xui xẻo tận mạng. Vì thế, người của Quang Diệu chỉ đành đồng loạt quay đầu bỏ chạy về hướng bắc Trấn Minh Châu, nơi đó là tổng bộ của bọn chúng.
Khí thế Trấn Minh Châu đang hừng hực, họ liền hô to: "Đuổi theo!!"
"Cô giữa đường chui xuống làm gì thế?"
Tạ Mặc Nguyệt hỏi.
"Giữ mạng."
"Vậy giờ chúng ta phải làm sao?"
Có người giơ tay hỏi:
"Không thể xông vào tổng bộ của chúng, vậy chỉ có thể quay về sao?"
Giang Nhập Niên gật đầu, tỏ vẻ tán thành.
Giang Nhập Niên khẽ cong khóe môi hỏi:
"Cô cam lòng à?"
"Dĩ nhiên không cam lòng rồi!"
"Quang Diệu đã giết nhiều người như vậy, nhất định phải bắt chúng trả giá!"
Vì vậy, cô chỉ huy Tiểu Lam dừng lại trước một đụn cát giả bên trái, đếm từ trái sang là ngọn thứ hai, một đụn cát giả bất động. Chỗ này cô đã tới một lần, khá quen thuộc rồi. Cô bước lên đó, đặt xuống một khối tinh hạch và một thứ đen sì, sau đó dứt khoát nhắm mắt chạy về xe nhưng lại không có chuyện gì xảy ra.
"Bà chủ Giang, cô đang..."
"BÙM!!!"
Nghi hoặc trong lòng mọi người còn chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền