Dạo gần đây, Giang Nhập Niên trong lúc làm nhiệm vụ hằng ngày và tuần lại thu nhặt được không ít vật phẩm trông như vô dụng, chẳng hạn như lưu huỳnh. Sở Ngọc chia một phần nhỏ cho Phong Nguyệt Trần dùng để bào chế thuốc, phần còn lại thì mang về tự mình nghiên cứu. Theo ghi chép trong sách ở Tàng Bảo Các trước đây, chỉ cần có lưu huỳnh, diêm tiêu và than củi là có thể chế ra thuốc nổ. Nhưng Sở Ngọc đã thử, uy lực còn yếu hơn cả pháo bông. Thế là bà dứt khoát quăng luôn một viên tinh hạch màu đỏ vào luyện cùng.
[Túi Thuốc Nổ Cường Lực.
Mô tả vật phẩm: Một quả hơn hẳn sáu quả, uy lực mạnh hơn thuốc nổ thường... A di đà Phật.]
Xem tới đây, tinh hạch màu đỏ do huyết nguyệt tạo ra quả thực chính là chất xúc tác toàn năng, có thể tăng sức mạnh cho bất kỳ đạo cụ nào!! Chỉ là, nhìn mô tả kia thì e rằng không thể thử nghiệm uy lực thuốc nổ quanh Quán trọ Thanh Sơn được rồi. Đúng lúc ấy, Giang Nhập Niên bị dịch chuyển quay về Quán trọ Thanh Sơn, lập tức nhìn thấy quả bom đỏ bất thường trong tay Sở Ngọc. Giang Nhập Niên và Tuế Yến ôm nhau thân thiết bất ngờ xuất hiện ở sân sau.
Giang Nhập Niên: "..."
Tuế Yến: "..."
Sở Ngọc: "..."
Haiz, tiểu đồ đệ của bà lớn rồi. Tiểu đồ đệ đã có đời sống riêng tư của mình rồi. Giang Nhập Niên dứt khoát làm một lần
"thò tay đòi của"
:
"Ngọc trưởng lão yên tâm, con cam đoan sẽ không phí phạm quả bom này đâu."
Tầm nhìn quay lại Nhãn Sa Mạc. Dưới tầng tầng lớp lớp cát vàng mênh mông như biển kia, như có một lốc xoáy kinh hoàng đang sụp đổ từng chút, từng chút, hút trọn ánh nắng chói lòa đến hoa mắt kia. Tòa kiến trúc đã sụp đổ và căn cứ ngầm của Quang Diệu cũng không còn nữa.
Đám người chơi Trấn Minh Châu còn chưa đã tay: "..."
Hết rồi á? Sao lại có người tranh công kiểu này chứ? Nói mới nhớ... Bà chủ Giang lấy đâu ra thuốc nổ mạnh đến vậy cơ chứ!! Sự tò mò của họ đối với Quán trọ Thanh Sơn và Giang Nhập Niên đã lên đến đỉnh điểm, nhưng không ai dám hỏi cũng chẳng thể hỏi được, vì chỗ kỳ bí ở nơi đó quá nhiều.
Tiểu Lam đưa mọi người quay về Trấn Minh Châu, Lâm Hàm Chi vừa bước xuống xe, đã cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới. Có ghét bỏ, có khinh thường, có phẫn nộ và cũng có khinh miệt. Cô ta sớm nên lường được điều này rồi. Tạ Mặc Nguyệt nghe báo cáo trong trấn xong thì ghé tai cô ta nói nhỏ:
"Có hai đội mạo hiểm đã rời khỏi Trấn Minh Châu, họ cảm thấy tiếp tục ở lại đây... không an toàn."
Cũng phải thôi. Ai lại dám tin một vị trấn trưởng từng đem tính mạng đồng đội đi đổi lấy tài nguyên cơ chứ. Lâm Hàm Chi chắc cũng đã mệt mỏi đến cực điểm, cô ta cất cao giọng:
"Ai muốn rời đi thì có thể đi bất cứ lúc nào, tôi sẽ không ngăn cản. Nếu một ngày nào đó mệt rồi, Trấn Minh Châu vẫn sẽ là nhà của các bạn. Về phần tôi, một lát nữa sẽ chính thức tuyên bố từ chức, trấn trưởng mới sẽ được bầu ra trong vòng ba ngày."
Cả Trấn Minh Châu im phăng phắc. Mọi người thật sự đã căm ghét Lâm Hàm Chi đến tận xương tủy sao? Thật ra thì không. Dù sao cũng không thể phủ nhận công lao của cô ta trong việc đưa Trấn Minh Châu phát triển được như hiện tại, đó là thành quả của năng lực lãnh đạo và quyết đoán của cô ta, nói gì thì nói, cũng không tới mức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền