Quyển 2 - Chương 67
Hôm nay, Lâm Hàm Chi đã giao xong hết mọi việc, cả người gần như nhẹ nhõm, dù có nắng chói chang đến đâu cũng cảm thấy mát mẻ đến tận tim. Cô ta đã nghe Tạ Mặc Nguyệt và những người xung quanh nhắc mãi rằng Quán trọ Thanh Sơn là một nơi rất thần kỳ, sớm đã muốn tận mắt xem thử. Nhưng chức trách của trấn trưởng khiến cô ta khó rời thân.
Lâm Hàm Chi mím môi, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn:
"Bà chủ Giang! Tôi có thể đến Quán trọ Thanh Sơn xem thử được không? Tôi đảm bảo không ăn chực gì cả!"
Ánh mắt cô ta đầy mệt mỏi, chắc hẳn trong cuộc họp đã bị không ít lời chỉ trích làm khổ sở.
Giang Nhập Niên nghiêng đầu:
"Vậy thôi à? Còn tưởng cô định bảo tôi đổi luôn bảng hiệu Quán trọ Thanh Sơn thành Quán trọ Minh Châu nữa chứ."
Lâm Hàm Chi ngượng ngùng nói:
"Ừm... hai lần bàn chuyện làm ăn trước đây đều không mấy vui vẻ, tôi sợ cô còn để bụng..."
Mà Giang Nhập Niên thì vẫn là câu nói quen thuộc là
"Có tiền không kiếm là đồ ngốc."
Cô chỉ vào xe Tiểu Lam nói:
"Lên xe thôi."
"Tôi chỉ về Quán trọ Thanh Sơn thôi, không cần tiễn đâu."
Lâm Hàm Chi nói.
"Cũng không hẳn là tiễn."
Giang Nhập Niên đáp.
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Hàm Chi hỏi.
Lâm Hàm Chi vừa đặt chân vào Quán trọ Thanh Sơn thì đã bắt đầu hối hận. Sao lại có nhiều người ở Trấn Minh Châu đến vậy trời!!!
"Tần Phương? Không phải em đang huấn luyện trong quân đội sao?"
Lâm Hàm Chi gọi tên vanh vách:
"Tố Tố, không phải em bảo mẹ là ra ngoài đánh quái à? Còn Lục Vi, Lục Nhụy, Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời đã bị cháy rồi mà mấy em không biết hả? Tại sao lại ở đây?"
Lục Vi cười gượng gạo, kéo khóe miệng lên nói:
"Vì ở đây... ăn ngon quá mà?"
Lục Nhụy thì kiên quyết nhấn mạnh:
"Còn ở thoải mái nữa! Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời cháy thì cháy, tụi em kiếm tiền chẳng phải để hưởng thụ à? Sau này muốn mở lại thì mở thôi."
"Đừng chỉ nói tụi em."
Tần Phương vừa nhai ngập miệng gà cay vừa lèm bèm nói:
"Không phải chị cũng tới đây rồi à?"
Trấn trưởng sắp sửa về hưu, Lâm Hàm Chi: "..."
Ờ ha.
Lục Vi và Lục Nhụy kéo cô ta ngồi xuống cùng bàn, đúng lúc bọn họ gọi dư một món, thêm một người thì chia ra càng tiện. Từ trước tới giờ toàn là Lâm Hàm Chi tiếp khách, nay đổi ngược lại khiến cô ta có hơi không quen, cầm đũa lên cẩn thận gắp một miếng thịt không biết là gì. Lớp vỏ chiên giòn tan vang lên nơi đầu lưỡi, bên trong trắng ngần mềm mại, còn thoang thoảng mùi nấm tươi.
"Đây là... cá?"
Lâm Hàm Chi hỏi.
Người ta vẫn nói cá mặn thịt nhạt, càng phải nêm nếm khéo léo mới khiến vị ngọt của thịt cá bật lên. Một miếng cá vào miệng, có cảm giác như người cũng theo đó mà đi nghỉ mát ở bờ biển rồi.
"Đúng vậy, Lẩu cá vược nấm, bí kíp riêng của bà chủ Giang đó, trên menu còn chưa có đâu."
Lục Nhụy đắc ý nói:
"Tụi em là nhóm khách dài hạn đầu tiên nên được đặt món trước. Chị nhìn đi, món duy nhất này là của bọn em đó."
Khách dài hạn... Đặt món trước...
Lâm Hàm Chi chợt hỏi:
"Vậy tôi cũng có thể ở dài hạn không?"
Lê Phù trả lời:
"Xin lỗi, phòng chữ Nhân duy nhất đã được đặt mất rồi."
Sắc mặt Lâm Hàm Chi hiện lên vẻ thất vọng rõ ràng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cô ta không cam tâm liếc nhìn đống buff trên đầu người chơi... A, ghen tị chết đi được.
Một người chơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền