ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 2 - Chương 66

Trấn Minh Châu tổ chức một cuộc họp lớn. Ngoài chuyện chuyển giao chức trấn trưởng, còn đặc biệt thảo luận đến lô thuốc tránh hại mà Quán trọ Thanh Sơn cung cấp lần này.

Vì nguyên liệu chế thuốc thực sự quá hiếm, đêm Huyết Nguyệt sao... mà đâu phải ngày nào cũng có. Cho nên giá do Quán trọ Thanh Sơn đưa ra cũng cao hơn hẳn so với đan dược thông thường.

Lúc đầu cũng có vài vị quan chức tỏ ý bất mãn, nhưng nghĩ lại thì chỉ một lọ thuốc nhỏ mà cứu được gần như toàn bộ tính mạng Trấn Minh Châu, ngay cả ổ của Quang Diệu cũng bị Giang Nhập Niên tự tay cho nổ tan bành. Nghĩ như vậy thì, bảo cô là "ân nhân tái sinh" của cả trấn cũng chẳng quá lời.

Cuối cùng, Trấn Minh Châu quyết định chi trả cho cô với số tiền là 50,000 đồng.

50,000 đồng đó nha...

Nghe thì tưởng là nhiều, nhưng vừa nghĩ đến lần rút thẻ khi quán trọ lên cấp sáu sẽ tốn tới 9,000 đồng/lần, Giang Nhập Niên vẫn cảm thấy đau ví muốn ngất.

Lúc quán trọ nâng cấp lên năm, cô còn chẳng buồn rút thẻ, vì lúc đó mức bảo hiểm là tận 56,000 đồng một lần, đắt muốn chết. Dù sao khi đó cũng chẳng có vật phẩm nào thực sự quý hiếm, cô bèn quyết định tiết kiệm tiền, đợi đến cấp sáu thì chơi một vố lớn.

Bình thường chỉ cần dựa vào nhiệm vụ hằng ngày và tuần để nhặt chút nguyên liệu, sách kỹ năng miễn phí, cũng đủ để giúp Thanh Sơn Tông nâng cấp không ít. Ví dụ như đại sư tỷ Liễu Ngâm Sương đã mở khóa dị năng cấp hai, Lăng Ba Vi Bộ, chạy nhanh không ai đuổi kịp.

Sau khi 50,000 đồng chuyển vào tài khoản, Giang Nhập Niên ngồi trong phòng nghĩ đợi hội nghị ở Trấn Minh Châu kết thúc, rảnh rỗi quá đỗi nên cô mở bảng điều khiển lên xem.

[Thông tin quán trọ:

Tài sản: Quán trọ Thanh Sơn.

Cấp bậc: 5 (Danh tiếng vang xa).

Tài chính: 82,455 đồng (Ăn mặc không lo). ]

Ăn mặc không lo?

Có bản lĩnh thì bỏ luôn cái cơ chế rút thẻ đi rồi nói ăn mặc không lo với cô nhé!!

Lần nào không phải vừa ăn no xong là vì rút thẻ mà biến thành kẻ nghèo rớt mồng tơi hả?

Chơi trò chơi điều độ có lợi cho trí óc, chơi quá độ thì hại thân thể đó nha!

May mà còn một khoảng thời gian nữa mới lên cấp sáu, cô vẫn còn thời gian để tích lũy.

Vừa kiểm tra xong tiền bạc và chuẩn bị rời đi thì sau lưng bỗng vang lên giọng nói của Lâm Hàm Chi:

"Bà chủ Giang, xin chờ một chút!"

Trấn Minh Châu dậy lên từng đợt bàn tán như sóng vỗ vào bãi cát trắng, nhẹ nhàng lan tới mắt cá chân Lâm Hàm Chi.

Tạ Mặc Nguyệt lo lắng nhìn Lâm Hàm Chi mà không nói gì, chỉ siết nhẹ lấy ngón tay cô ta, đốt giữa ngón tay đã chai sần vì bao đêm ngày ngồi bàn xử lý sự vụ.

Lâm Hàm Chi nghiến răng nói:

"Tôi đã quyết rồi, mọi người không cần phải nói thêm gì nữa."

Dứt lời, cô ta quay về phòng làm việc trấn trưởng để thu xếp mọi chuyện.

Một mình ngồi lại trong văn phòng chỉnh lý tài liệu, Lâm Hàm Chi cuối cùng cũng không kìm được, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lộp bộp. Một phần vì ăn năn, một phần vì không nỡ.

Dù cô ta có khóc thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, cô ta nhận. Cô ta chỉ cảm thấy có lỗi với những người từng cùng mình kề vai sát cánh chiến đấu, càng có lỗi với từng người chơi đã đặt kỳ vọng ở cô ta trong Trấn Minh Châu.

Việc chuyển giao vị trí trấn trưởng còn một loạt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip