ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Quyển 2 - Chương 75**

Giang Nhập Niên mở bảng thông tin quán trọ và bắt đầu tính toán trong đầu. Bạch Diệp Huyền mỗi ngày có thể mang về từ ngoài hoang dã lượng vật tư chỉ đủ để xây một căn nhà gỗ, tiếp tục với tốc độ này thì đến khi mùa bão cát kết thúc thì quán trọ vẫn chưa lên cấp sáu được, nên Quán trọ Thanh Sơn bắt buộc phải phái thêm người ra ngoài thu thập nguyên liệu. Vật liệu thì không thiếu gì, chỉ là gỗ cứng và đá, thêm vào một chút khoáng thạch, cho dù không có phẩm chất trung cấp do Thương Khung Kiếm gia tăng thì cũng vẫn đủ dùng.

Vấn đề là... phái ai đi, mới là chuyện đau đầu nhất. Chưởng quầy là Lê Phù, đan sư là Phong Nguyệt Trần, thợ rèn là Sở Ngọc thì không thể đi, thiếu họ quán trọ không vận hành nổi. Liễu Ngâm Sương thì đáp ứng đủ điều kiện, nhưng nếu cô ấy rời đi, công việc chạy bàn sẽ rơi vào tay Giang Nhập Niên, người chạy vài bước đã thở hồng hộc. Bảo Giang Nhập Niên và Tuế Yến cùng đi thì không phải không được, nhưng nếu quán trọ xảy ra chuyện gì mà bà chủ lại không có mặt thì cũng không ổn...

Cuối cùng, Giang Nhập Niên vẫn quyết định tự mình đi luôn. Tuế Yến sắp trở thành "chiến lực ngoại vi" của cô rồi. Bên trong lá chắn phòng hộ của Quán trọ Thanh Sơn cây cối vẫn rậm rạp xanh tươi, Giang Nhập Niên cưỡi Tiểu Bạch và dừng lại tại một khu khai thác gỗ mà cô đã lên kế hoạch từ trước, giơ cây rìu sắt nhỏ do Sở Ngọc làm riêng cho mình lên. May mà nơi này là trò chơi, cây bị chặt trụi rồi sau vài ngày lại mọc lại, nếu không thì bọn họ sớm đã cạn sạch tài nguyên rồi.

Không có thể lực cũng không có Thương Khung Kiếm, Giang Nhập Niên mới chặt ba cái cây mà đã đổ mồ hôi đầm đìa, thậm chí còn không bằng Tiểu Bạch dùng móng cào cây. Bạch Diệp Huyền liếc nhìn qua thấy vậy thì liền thu kiếm lại, ông đỡ cô ngồi xuống gốc cây:

"A Niên, đừng có gắng sức quá."

"Ơ." Giang Nhập Niên ngẩng đầu và khẽ cười nói:

"Sư phụ, khẩu khí của người thay đổi rồi. Trước kia người hay nói chớ có, bây giờ nhập gia tùy tục đổi thành đừng có rồi đấy nhé."

Bạch Diệp Huyền ngẩn ra. Hình như đúng là vậy, nghe người ở đây nói nhiều thì theo thói quen cũng sẽ dần nhiễm cách nói, chỉ là chỉ có Giang Nhập Niên là nhận ra. Ông khẽ xoa mái tóc ngắn mềm mại của Giang Nhập Niên:

"Đi theo A Niên tới đây rồi, không thể kéo chân sau được, lại càng không thể gây chú ý."

Giang Nhập Niên: "..." Thật ra mấy người bên Thanh Sơn Tông chỉ cần đứng im một chỗ cũng đủ khiến người ta chú ý rồi có được không! Ví dụ như bây giờ, cô lại cảm nhận được một ánh nhìn đang dán chặt vào mình... Giang Nhập Niên quay đầu lại, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt có chút ấm ức của Tuế Yến. Tuế Yến có một đôi mắt đào hoa rất đẹp, đuôi mắt hơi cong, có lẽ vì gió ngoài trời quá khô, thổi khiến khóe mắt anh ánh lên chút nước. Giang Nhập Niên không hiểu. Anh đang ấm ức cái... gì vậy? Với Giang Nhập Niên mà nói, Tuế Yến giờ đã là một đồng đội đủ tiêu chuẩn. Tuy không thuộc biên chế Thanh Sơn Tông, nhưng cũng chẳng thể tính là mối quan hệ bình thường nữa. Hơn nữa Tuế Yến cũng chẳng phải một lần hai lần làm trâu làm ngựa giúp cô, cảm xúc của anh đương nhiên cô phải quan tâm.

May mà hệ thống không ép cô vào đường cùng. Hôm qua mấy căn nhà gỗ được đặt kín,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip