**Quyển 2 - Chương 76**
Lúc Bạch Diệp Huyền nhặt được Giang Nhập Niên, là vào sinh nhật tám tuổi của cô. Cô bé nhỏ gầy gò, toàn thân phủ đầy tro đen, trốn ra từ trại tị nạn vừa gặp hỏa hoạn, níu lấy vạt áo trắng muốt của vị tiên nhân lạnh lùng thoát tục. Ánh mắt cô bướng bỉnh nói:
"Có thể nhặt con về không ạ? Con biết nấu cơm, quét dọn, giặt đồ... À, nếu người cần thì con còn có thể giết người."
Sau khi mang về Thanh Sơn Tông, Bạch Diệp Huyền chưa từng để cô làm một việc nặng nào, càng không bao giờ để cô giết người. Bảo bối mà Thanh Sơn Tông bọn họ nuôi ra, tuyệt đối không thể để nhuốm máu.
Bỗng dưng nhắc lại chuyện cũ, ngay cả tay của Tuế Yến cũng chậm lại.
"Cũng tại cái thân xác này."
Giang Nhập Niên ảo não nói:
"Trước kia ở Thanh Sơn Tông, dù gánh hai thùng nước cũng nhẹ như không, đến đây rồi ngay cả cái cây cũng không chặt nổi nữa."
Bạch Diệp Huyền khẽ cười:
"Nhưng mấy người bọn ta thì không được, từ trước tới nay ở Thanh Sơn Tông đều là nghe lời con cả."
"Em quản lý Quán trọ Thanh Sơn rất tốt."
"Người khác đến làm cũng được thôi."
Chỉ cần có hệ thống, ai mà chẳng là bà chủ lớn!
Hệ thống bị lôi ra gọi tên một cách kỳ lạ, nhưng vẫn tiếp tục ở trong trạng thái ngủ, dùng im lặng để trả lời.
Giang Nhập Niên nghe Bạch Diệp Huyền kể lại, bỗng nhiên có chút chột dạ, ánh mắt cũng bắt đầu lảng đi... lảng đi... rồi va ngay phải ánh nhìn dò xét của Tuế Yến, giống như đang hỏi ngược lại:
"Không được nhuốm máu?"
Vậy ai là người chỉ dựa vào thính giác và khứu giác đã tóm được chim mắt xanh? Ai là người lần đầu gặp mặt đã đâm thẳng vào tim người ta? Ai là người mò vào tận sào huyệt địch rồi dùng siêu siêu siêu bom san bằng tổng bộ của Quang Diệu? Chuyện này người giám hộ của cô có biết không vậy?
Tuế Yến có lý do để nghi ngờ, ngay cả vụ cháy trại tị nạn năm đó cũng là do Giang Nhập Niên làm.
Ánh mắt Giang Nhập Niên lướt qua lướt lại giữa ba người, cuối cùng cũng mò ra được mạch logic. Đây được coi là một loại ăn ý giữa đàn ông với nhau sao? Giang Nhập Niên: "?"
Cô lập tức đứng bật dậy và vỗ vỗ khúc gỗ đang ngồi, làm ra vẻ thoải mái thản nhiên nói:
"Tuế Yến, lại đây, cũng để sư phụ em xoa đầu anh một cái đi!"
Tuế Yến: "..."
Bạch Diệp Huyền: "..."
Ai muốn xoa đầu người khác/Ai muốn bị xoa đầu hả!!! Tuế Yến không những không tiến tới, mà còn lùi lại một bước. Bạch Diệp Huyền cũng vậy.
Nghỉ ngơi cũng đủ rồi, Giang Nhập Niên lại cầm lấy cây rìu sắt nhỏ, nhưng sờ vào chỉ thấy tay không, Tuế Yến đã sớm lấy cây rìu đi chặt cây mất rồi.
Bạch Diệp Huyền chỉ vào đống gỗ chất đầy mặt đất và nói:
"A Niên, chỗ ta gói không xuể nữa rồi."
Giang Nhập Niên bật cười. Rõ ràng là sợ cô mệt nên mới không để cô chặt cây, chỉ bắt cô đi nhặt gỗ thôi mà.
Ba người cùng nhau cần cù làm việc suốt cả buổi sáng ở khu khai thác gỗ, cuối cùng cũng chặt trụi không còn một cây ở khu đất này thêm một lần nữa. Giang Nhập Niên ôm một bọc lớn gỗ và hạt giống cây, định sau khi mở rộng lá chắn phòng hộ lên cấp sáu sẽ lập thêm hai khu khai thác nữa, như vậy mới tạo được chuỗi vận hành hoàn hảo.
Cô đem toàn bộ nguyên liệu giao cho Sở Ngọc, chỉ trong chốc lát, quán trọ lại có thêm ba căn nhà gỗ mới. Hiện tại thì không cần lo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền