ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 35

Giang Nhập Niên ngẩng đầu lên nhìn. Đàn bướm từ xa tràn đến, mãi sau cô mới nhận ra...

Chuyện gì thế này?

Thứ tràn ra không phải là ánh sáng, mà là hàng vạn con bướm trong suốt! Trong mạch cánh của chúng dao động ánh sáng xanh lá u ám, từng đàn bướm tụ thành một thác nước lộn ngược.

Đàn bướm vậy mà lại xuyên qua được lá chắn phòng hộ?

Không thể nào!

Lá chắn phòng hộ của Quán trọ Thanh Sơn đã từng ngăn chặn vô số lần sát thương từ thiên tai cơ mà!

[Ting ting! Đến giờ phổ cập kiến thức rồi!] Tiếng Hệ thống bỗng vang lên: [Là

"Ánh sáng xanh lá đậm"

! Là một trong những thiên tai! Trời ơi, cả đời này tôi còn có thể nhìn thấy thiên tai tuyệt bản này, thế thì cũng đáng rồi!]

Đàn bướm ngay lập tức bao phủ cả Quán trọ Thanh Sơn. Vào khoảnh khắc ánh sáng xanh lá rơi xuống, toàn bộ người chơi trong quán trọ đều đột nhiên đứng yên. Giây tiếp theo, họ nhắm mắt lại như thể rơi vào một chiếc chăn ấm mềm mại, khóe môi khẽ cong lên, như đã chìm vào một giấc mộng ngọt ngào.

Một con bướm đậu bên môi Lục Vi...

Vẻ mặt của cô ta đông cứng lại giữa kinh ngạc và mơ hồ, khóe miệng lại chậm rãi cong lên, tựa như đang nhìn làn khói bếp đang bay lên từ quê nhà thời thơ ấu. Con bướm ấy đã chui vào từ bờ môi đang khẽ hé ấy, ở trong cổ họng mơ hồ phát ra ánh sáng xanh lá, như thể đang ngậm một chiếc đèn lồng nhỏ xíu.

Con bướm rơi xuống lòng bàn tay của Tần Phương.

Giữa lông mày của cô ta đột nhiên giãn ra, khóe miệng cũng để lại một vệt nước dãi tham lam, vô thức làm ra động tác gặm ngô trong không trung, chẳng biết đang mơ thấy điều gì. Con bướm kia dần dần tan ra trong lòng bàn tay cô ta, chậm rãi thẩm thấu vào trong tĩnh mạch.

Điều kỳ lạ là, đến chỗ Diệp Vô Tuyết thì đám bướm lại chỉ vây quanh cô ta thành một vòng tròn và vỗ cánh liên tục.

Diệp Vô Tuyết bỗng bật cười lớn, không còn lạnh lẽo như lần đầu gặp nữa, khóe miệng gần như kéo dài đến tận mang tai. Cô ta phất tay với cô và nói:

"Chúc cô mơ đẹp."

Một con bướm xanh lá dừng lại giữa ấn đường. Trước mắt của Giang Nhập Niên đột nhiên mờ đi.

Âm thanh vỗ cánh lách tách cùng tiếng la hét hoảng loạn của các người chơi dần mờ nhạt, thay vào đó là tiếng tí tách của đốm lửa cháy trong đống củi khô.

"Dậy mau! Còn muốn ngủ nữa hả!"

Một giọng đàn ông thô lỗ vang lên. Cây gậy thon dài quật vào thân thể của một đứa trẻ và để lại những vết bầm tím xấu xí:

"Đi! Nấu xong cháo hôm nay cho tao!"

Đứa trẻ co rúm người lại, áo quần rách nát không che nổi làn da rớm máu. Cô bé khó nhọc bò dậy từ trong đống rơm, bước chân nặng nề đi về phía những chiếc nồi còn cao hơn cả người mình. Cô bé múc vài gáo nước từ cái chum bên cạnh, phần lớn đổ vào nồi và chừa lại một ít rồi vốc lên lau mặt sơ qua.

Gầy trơ xương, da bọc lấy thịt.

Đây là... Giang Nhập Niên khi còn ở trại tị nạn.

Thời điểm ấy, cô còn chưa được gọi là Giang Nhập Niên, mà là số 030.

Bỗng chốc quay về mười mấy năm trước, Giang Nhập Niên muốn lao lên xem cho rõ, nhưng trước mặt lại là một bức tường trong suốt. Cô đập mạnh vào nó, nhưng vô ích và không thể làm gì, cũng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

"Làm cho nhanh tay lên!"

"Đi nhanh chút!"

"Đồ vô dụng, giữ mày lại có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip