ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 37

Mặt trời mọc lên từ màn đêm còn sót lại, mùa xuân lại sắp đến, năm cũ vẫn chưa qua.

Ngay lúc ấy, một con bướm màu xanh lá đậm bay lượn qua không trung của Thanh Sơn Tông.

Dù đã ôn lại bức tranh này hàng ngàn lần trong ký ức, nhưng Giang Nhập Niên vẫn không kìm được sự mềm lòng dâng lên trong ngực. Một Thanh Sơn Tông như thế này, bảo cô sao không dốc hết sức mình để bảo vệ.

Một cô bé tám tuổi và mang mã số 030, chưa từng trải qua một khung cảnh rộn ràng náo nhiệt như vậy bao giờ. Đối mặt với bàn ăn đầy món ngon và vòng vây của một đám người, cô chỉ biết rụt cổ lại và không dám thể hiện cảm xúc.

Bạch Diệp Huyền cong môi, gắp cái đùi gà to nhất bỏ vào bát cô:

"Từ nay về sau, con gọi là Giang Nhập Niên nhé."

"Đại sư tỷ à, tỷ tranh với A Phù làm gì... gọi thế nào mà không được, nhưng phải theo ta học luyện đan."

"Ngươi nghĩ đẹp lắm! Con bé này phải theo ta vào Tàng Bảo Các mới đúng."

Cảnh tượng chuyển đổi và giữa tiếng gió rít thê lương, Thanh Sơn Tông ngập tràn trong máu đỏ.

"... !" Giang Nhập Niên áp trán lên bức tường trong suốt, ngay khoảnh khắc cái lạnh thấm vào trán thì trước mắt cô lại tối sầm lần nữa!

Khi mở mắt ra, xung quanh đã trở thành một màu trắng xóa. Mọi thứ nơi đây đều vô cùng xa lạ. Bốn phía là những bức tường kính trong suốt, bày đầy các loại máy móc lạ mắt mà cô không hiểu, ánh đèn nhấp nháy đủ loại sắc màu.

Dưới cánh tay bỗng truyền đến một cơn đau nhói như kim châm, cô quay đầu lại thì đối diện là một người mặc áo blouse trắng đang tiêm gì đó vào mạch máu của cô. Giang Nhập Niên không thể cử động, chỉ có thể cất tiếng hỏi:

"Cái này là gì vậy?"

"Ồ, em tỉnh rồi à?"

Trên mặt của người nghiên cứu kia mơ hồ lộ vẻ... vui mừng:

"Đây là thuốc ngắt kết nối, tiêm rồi thì em không cần phải chia sẻ não bộ với AI trước đó nữa đâu!"

Giang Nhập Niên: "?"

Thuốc ngắt kết nối gì cơ? AI gì? Chia sẻ não bộ là cái gì? Cô vô cùng mờ mịt, định đưa tay lên đỡ trán để ngồi dậy, nhưng lại chạm phải cả một đầu đầy dây truyền dữ liệu phức tạp. Bên tai còn vang lên những tiếng bíp bíp vô cùng rõ ràng.

"Hiệu suất của em thật sự là quá xuất sắc! Rất nhiều thực nghiệm thể khác còn chưa vượt qua nổi giai đoạn đầu trại tị nạn, mà em là người duy nhất kiên trì đến tận cuộc thảm sát của Tiên Minh!"

Nữ nghiên cứu viên vẫn lải nhải một mình:

"030, quả nhiên không nhìn nhầm em, em đúng là giỏi nhất trong lứa thí nghiệm này!"

Khoan đã. Cô ta đang nói cái gì vậy?

Nữ nghiên cứu viên vừa giúp cô gỡ bỏ từng dây đai ràng buộc quanh người, vừa nhìn cô bằng ánh mắt đầy cưng chiều và vui sướng:

"Ôi chao, là lỗi của tôi, quên mất là em vừa tiêm thuốc ngắt kết nối, chắc vẫn chưa thoát khỏi ý thức của Giang Nhập Niên nhỉ?"

Những lời nói xa lạ ấy như từng nhát dao rạch vào da thịt Giang Nhập Niên. Cô đẩy mạnh người nghiên cứu ra, vùng khỏi những ràng buộc rồi ngồi bật dậy.

Đối diện cô, mơ hồ phản chiếu trong tấm kính là chính bản thân mình. Vô số sợi dây truyền tải dữ liệu mảnh như sợi tơ nhỏ từ làn da tái nhợt của cô buông xuống, tựa như một đàn rắn hút máu căng tròn, theo động tác bật dậy mà miễn cưỡng buông lỏng.

Những miếng điện cực dán trên thái dương, bên cổ và cổ tay cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip