ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 60: Ký ức đã quên

Sau khi quán trọ nâng cấp lên cấp bảy, còn mở khóa thêm một dịch vụ là phòng đặc biệt, mát xa. Bất kể là phòng chữ Thiên, Địa hay Nhân, mỗi chiếc giường và ghế đều có chức năng mát xa tự động, vừa giúp hồi phục trạng thái, vừa áp dụng các kỹ thuật cổ truyền như đấm bóp, châm cứu, cứu ngải... Dù chỉ là giường ghế gỗ lạnh lẽo, nhưng mức độ thư giãn chẳng khác gì đôi tay ấm áp của chuyên viên mát xa chuyên nghiệp. Tần Phương nằm dài trong vườn của căn nhà gỗ homestay mà cô ta vất vả lắm mới giành được, vừa nằm đong đưa trên ghế xích đu vừa thưởng thức cháo bát bảo mà cô ta mang từ Trấn Minh Châu đến.

Diệp Vô Tuyết nhận được truyền thư Mộc Phù Dung gọi tới. Vừa trông thấy Tuế Yến đang đứng bên cạnh Giang Nhập Niên thì ánh mắt Diệp Vô Tuyết liền trở nên dò xét. Giang Nhập Niên đi thẳng vào vấn đề:

"Trong Đệ Nhất Viện Nghiên Cứu có AI nào từng bị cho ngủ đông không?"

Diệp Vô Tuyết đáp:

"Cô đang đùa à, viện nghiên cứu chúng tôi từ trước đến nay chưa bao giờ nuôi mấy AI vô dụng. Chỉ cần sức tính toán của một AI không theo kịp, cấp trên sẽ lập tức cắt bỏ dự án, ai lại phí phạm tài nguyên máy chủ để cho nó ngủ đông chứ."

Giang Nhập Niên: "..."

Tàn nhẫn quá, đến cô còn muốn lên tiếng đòi công bằng cho đám AI nữa rồi.

Nói xong, Diệp Vô Tuyết lại như sực nhớ ra điều gì đó:

"Không đúng, hình như có một cái là ngoại lệ."

"Là gì?"

"Siêu cấp AI đời đầu, cũng là tiền thân của Cyber, có mật danh là Số 0."

"Đời đầu... ?"

"Dự án này được khởi động từ một trăm năm trước, chỉ là lúc đó công nghệ chưa đủ nên bị tạm thời gác lại. Số 0 là AI thế hệ đầu tiên, có ý nghĩa lịch sử và còn cung cấp nền tảng mã gốc, cho nên không bị xóa sổ hoàn toàn, mà được niêm phong lại trong máy chủ."

Sắc mặt Tuế Yến thoáng ngơ ngác. Anh càng lúc càng không hiểu. Hoặc có lẽ là, bộ não của anh đang theo bản năng kháng cự những thông tin này. Hôm ấy Giang Nhập Niên hỏi anh

"Tại sao anh không nói với em, anh là NPC?"

, Tuế Yến chỉ nghĩ rằng cô nhầm rồi. Rõ ràng anh chẳng khác gì những người bình thường trong thế giới này. Anh cũng sẽ bị thương, sẽ bị mất máu, cũng phải làm thuê kiếm tiền, cũng có dị năng riêng... Tại sao lại nói anh là cái gì mà Số 0?

Những hình ảnh trong bài Tarot và quả cầu pha lê không khiến anh sợ hãi. Anh chưa từng cho rằng đau đớn hay cái chết là chuyện quá to tát, vì những điều đó vốn đã là chuyện thường ngày ở Quang Diệu. Nhưng mà, anh khó khăn lắm mới được Giang Nhập Niên kéo ra khỏi vũng bùn, mới có lại được cuộc sống bình thường ở Quán trọ Thanh Sơn... Vì sao bây giờ lại phải nhốt anh trở lại nơi tối tăm đó nữa? Sự ra đời của anh, ký ức của anh, giấc ngủ đông của anh, thậm chí đến cả cái chết của anh, đều không do anh làm chủ. Dựa vào đâu chứ?

Tiễn Diệp Vô Tuyết đi rồi, Giang Nhập Niên và Tuế Yến đứng đối diện nhau, không ai nói gì. Đôi mắt cụp xuống của anh còn hơi ươn ướt, giống hệt một chú chó lớn bị mưa dầm làm ướt sũng, mờ mịt mà bất lực. Giang Nhập Niên nhìn anh, bỗng nhón chân lên và đưa tay xoa nhẹ lên sau đầu anh. Tóc của Tuế Yến rất mềm, mang theo một mùi tuyết tùng nhè nhẹ. Tuế Yến hơi cúi người xuống, để lòng bàn tay cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip