ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 61

Không xa, hai giọng nói quen thuộc đến mức không thể quen hơn lại vang lên.

Giang Nhập Niên: "..."

Lại nữa rồi. Quán trọ Thanh Sơn mà không có hai người này thì đúng là không còn náo nhiệt gì nữa.

Tại khu thương mại bên bãi biển, Giang Nhập Niên đang kiểm tra định kỳ hàng hóa của các quầy bán.

Hai người nổi nóng, vừa tranh cãi vừa lải nhải kéo nhau đến trước mặt Giang Nhập Niên.

"Bà chủ Giang, cô phải làm chủ cho tôi!"

"Bà chủ Giang, em đừng nghe cô ta!"

Các người chơi xung quanh cũng vây lại, cười hỏi hôm nay lại diễn vở gì nữa đây.

"Thật sự là... quá sướng đi mà..."

Tần Phương nhắm mắt cảm thán.

Cô ta với tay lần mò tìm chiếc muỗng đặt trên bàn, định múc một miếng cháo bát bảo nhưng sờ mãi vẫn chẳng thấy đâu.

Mở mắt ra nhìn thì cháo bát bảo trên bàn đã biến mất.

Tần Phương: "!!!"

Cô ta trừng mắt nhìn quanh bốn phía, vừa hay chạm mắt với Trịnh Tuyên đang đi ngang qua căn nhà gỗ và định đi ra bãi biển.

Trịnh Tuyên: "?"

Cô ta lao ra và túm chặt lấy cánh tay Trịnh Tuyên:

"Được lắm! Dám giấu cháo bát bảo của mình! Nếu cậu muốn uống thì mình có thể đi Trấn Minh Châu mua cho cậu một tô, cần gì phải cướp của mình chứ!"

Trịnh Tuyên đưa tay sờ trán Tần Phương:

"Đầu óc cậu có vấn đề à? Đâu có sốt, sao giữa ban ngày mà lại nói nhảm thế?"

"Thà chết chứ không để mất đồ ăn!"

"Được rồi được rồi, mình đi lướt sóng đây, cậu tự chơi đi."

Tần Phương và Trịnh Tuyên, từ lần đầu quen nhau thì đã cãi vã tới bây giờ, cũng coi như một cảnh sắc độc đáo trong Quán trọ Thanh Sơn.

Đợi đến khi Tần Phương khoa chân múa tay kể rõ đầu đuôi sự việc, Trịnh Tuyên đã tức đến mức không chịu nổi:

"Ban đầu tưởng cậu phát điên thôi, ai ngờ cậu thật sự nghi ngờ là mình giấu cháo bát bảo à? Tần Phương, con đường nhỏ cách bàn cậu tận mấy mét, tay mình dài thế chắc?"

"Vậy cậu nói đi, không phải cậu thì là ai?"

"Ai mà biết! Lỡ đâu là đầu cậu có vấn đề, nhớ nhầm thì sao!"

"Nói nhảm! Một tô cháo bát bảo to đùng đặt ngay trên bàn, chẳng lý do gì mà lại biến mất vô cớ được!"

Một người chơi nhỏ giọng nói:

"Có... có khi nào là bug hệ thống không?"

Nhưng rất nhanh đã bị bác bỏ:

"Không thể đâu, hơn hai năm rồi cũng chưa từng xảy ra bug sơ đẳng thế này."

Có người đưa cho Tần Phương một ly nước sâm và cười nói:

"Thôi được rồi, tôi đưa ly nước sâm xếp hàng mãi mới mua được cho cậu, cậu đừng bắt nạt Trịnh Tuyên nhà chúng tôi nữa."

Tần Phương hừ nhẹ một tiếng, đang định đưa tay nhận lấy thì "vút" một tiếng, ly nước sâm lóe sáng và đột nhiên bị pixel hóa rồi biến mất ngay trước mắt mọi người.

"Thấy chưa!" Trịnh Tuyên kêu lên:

"Nó tự biến mất đấy! Có liên quan gì đến mình chứ! Cháo bát bảo của cậu chắc chắn cũng là bị như vậy!"

Giang Nhập Niên: "..."

Bây giờ là lúc để cãi nhau vì cháo bát bảo sao!!

Giang Nhập Niên nắm lấy tay người chơi kia, sờ tới sờ lui vẫn không cảm nhận được chút cảm giác nào từ ly nước sâm kia... Ly nước sâm thực sự đã biến mất hoàn toàn, không để lại chút dấu vết nào.

Quá kỳ quái.

Việc đạo cụ trong cửa hàng hệ thống bị mất hiệu lực cách đây không lâu dường như chỉ là khởi đầu.

Sau đó, các người chơi bắt đầu phát hiện ra, đạo cụ mà họ tích trữ không hiểu sao cứ lần lượt biến mất một cách vô cớ.

Vũ khí trong kho,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip