ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 1 - Chương 52

Giọng nói trong trẻo của Giang Nhập Niên vang lên:

"Quán trọ Thanh Sơn đã mở rộng hơn rồi, nhưng phòng vẫn còn hơi thiếu. Hiện tại chỉ còn lại sáu phòng trống, ai đến trước thì được trước nhé."

Lời vừa dứt, đã có người cong giò chạy đi.

Trịnh Tuyên vội vã gào to đuổi theo:

"Đừng tranh nhau mà! Đội mạo hiểm ngủ trước, lấy buff rồi mới đi dọn quái!!! Á á... nghe lời phó đoàn trưởng một chút đi mà mấy người kia!!!"

Chờ mấy người Trịnh Tuyên rời đi, trong phòng chỉ còn lại Giang Nhập Niên và Mạnh Lệ.

Mạnh Lệ nhìn cô và hỏi thẳng với vẻ chân thành:

"Bà chủ Giang, giờ chỉ còn lại hai chúng ta, cô muốn gì thì cứ nói thẳng."

Giang Nhập Niên hơi nhướng mày. Cô coi như đã hiểu vì sao bộ lạc Sâm Dân có thể kiên cường sống sót đến tận bây giờ. Mạnh Lệ là người thông minh. Cô ta đoán được rằng Giang Nhập Niên định đợi sau khi bộ lạc Sâm Dân chuyển nhà mới bàn chuyện báo đáp, nhưng cô ta lại cố tình chốt sớm hơn. Hai người đều là người quang minh lỗi lạc và đều không phải kẻ ngây thơ.

Vốn dĩ yêu cầu của Giang Nhập Niên cũng không nhiều, nên cô dứt khoát nói thẳng:

"Tôi muốn quyền đi lại trong thảo nguyên, và mở quyền khai thác vật tư."

Mạnh Lệ: "..." Chỉ vậy thôi? Vì cái này mà cô ra tay dẹp cả một căn cứ?!

"Đoàn trưởng Mạnh, chị cũng biết đấy, em chỉ là bà chủ của một quán trọ."

Giang Nhập Niên chống hai tay lên đầu gối, ngoan ngoãn như đang trò chuyện với người lớn:

"Với quán trọ thì binh lực hay vũ khí làm sao quan trọng bằng nguyên liệu cơ bản được chứ? Em thèm thịt bò thịt dê ở thảo nguyên cả mấy ngày nay rồi đó!"

Khí thế vừa dâng lên trong lòng Mạnh Lệ lập tức xì hơi, cô ta bật cười thành tiếng:

"Không phải tôi khoe khoang, nhưng bò dê ở biên giới Tây Nam đúng là hạng nhất khu 8 đấy. Thế này đi, cô cứ dắt vài con về, trại gia súc của bộ lạc Sâm Dân cũng sẽ mở cửa vĩnh viễn cho cô. Chỉ cần đừng vét sạch là được, muốn lấy bao nhiêu thì lấy."

Tuyệt vời! May mà người bộ lạc Sâm Dân vốn có tính cách ôn hòa, nên mọi chuyện thuận lợi hơn Giang Nhập Niên nghĩ nhiều!

Cẩn tắc vô ưu, hai người vẫn làm theo đúng quy trình và ký một bản hợp đồng.

Mang theo hợp đồng, Giang Nhập Niên ngồi trên lưng một con bò sữa khỏe mạnh quay về, cô nhảy chân sáo bước vào quán trọ Thanh Sơn. Ba người Thanh Sơn Tông đã bắt đầu ăn bánh trứng mà cô làm từ trước, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

Lê Phù là người đầu tiên nhảy dựng lên:

"A Niên! Em kéo đâu ra lắm khách thế hả? Theo như em nói thì phòng chữ Nhân để lại cho bốn người chúng ta, mấy phòng khác đều đã khách hết rồi!!"

Giang Nhập Niên mở bảng thông tin quán trọ ra xem, quả nhiên tài khoản đã tăng thêm 2200 đồng. Chờ đến mai nhận nốt tiền tiệc sinh nhật nữa, thì quán trọ Thanh Sơn coi như đã đặt được một chân vào cuộc sống khá giả rồi!

Sở Ngọc ngoắc tay gọi cô:

"Tiểu đồ nhi, lại đây."

Sở Ngọc kéo cô ngồi xuống và không chút do dự vén ống quần của cô lên, rồi vỗ một cái rõ đau lên đùi cô.

"A!!!" Giang Nhập Niên đau đến mức mặt nhăn như khăn nhúng nước vắt khô. Lúc này cô mới phát hiện, vì hồi nãy bảo vệ Sở Ngọc và Mạnh Lệ mà trên người cô đã có mấy chỗ trầy xước.

Trên tay Sở Ngọc là một mảnh vải xé từ áo, bên trên vải là thảo dược được hái ngoài rừng,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip