**Quyển 1 - Chương 53: Rút thẻ**
Ngay từ ngày đầu tiên đến quán trọ Thanh Sơn, Giang Nhập Niên đã canh cánh trong lòng về tay nghề của Ngọc trưởng lão, trong đầu sớm đã lên kế hoạch công việc cho cả tháng tới.
"Ngọc trưởng lão."
Cô nhét thẳng túi khoáng thạch rút được từ hôm qua vào trong lòng Sở Ngọc:
"Dao làm bếp, dao găm, xẻng sắt... trông cả vào người đó!"
Nghe xong lời giải thích của tiểu đồ nhi, Sở Ngọc cũng đã hiểu được tình hình hiện tại. Dù bà có thiếu đạo đức thế nào đi nữa thì lúc này cũng không thể trơ mắt nhìn Thanh Sơn Tông chết đói trong dị giới được.
Sở Ngọc vỗ ngực cam đoan nói:
"Quá đơn giản. Ta vừa xem qua cái sân sau nhà rồi, chuồng gà thì lỏng lẻo, thùng nước đựng được nửa thùng là rỉ nước, chỗ chứa đồ thì quá nhỏ. Mấy đứa đưa hết nguyên liệu dùng được trong ba lô cho ta, để ta xem thử cái trò chơi tận thế này có gì vui."
Trước khi Ngọc trưởng lão đến, cuộc sống của Thanh Sơn Tông cũng xem như đủ đầy, có cái ăn, có chỗ ngủ và không lo bị tang thi gặm đầu. Nhưng từ lúc bà đến thì đời sống của họ chuẩn bị có một bước nhảy vọt về chất lượng!
Người ta nói rất đúng:
"Dục tốc bất đạt, muốn làm tốt việc thì phải có công cụ tốt."
Mà Ngọc trưởng lão, chính là thần khí trong việc tạo ra công cụ đó.
Nhân lúc Ngọc trưởng lão đang suy nghĩ cải tiến cấu trúc, thì Giang Nhập Niên lại dọn dẹp ra một mảnh đất trống nhỏ trong sân sau và thả mấy con bò dê vào đó. Ba lô của người chơi bị giới hạn ô, không như tu tiên giới có túi trữ vật vô hạn. Để tránh bị "ăn vụng", toàn bộ rau củ quả, gỗ đá rơm rạ trong ba lô của Giang Nhập Niên đều được chất hết ra sân sau, vừa bừa bộn lại chiếm nhiều không gian.
Thấy mấy con bò dê đáng thương chen chúc trong chuồng chật hẹp, Giang Nhập Niên xoa đầu chúng, áy náy nói:
"Ừm... Chị sẽ cố gắng nâng cấp quán trọ, dành riêng cho tụi em một mảnh đất đầy cỏ. Giờ chỉ có thể dắt ra ngoài gặm cỏ hóng gió mỗi ngày thôi..."
Hôm nay vừa làm xong một chuyện lớn, lại thu về một mớ khách mới, Giang Nhập Niên duỗi lưng một cái và cơn buồn ngủ bất chợt ập đến. Ngay lúc ấy, cô chợt bừng tỉnh là Nhiệm vụ hằng ngày hôm nay vẫn chưa làm!! Đây là một lần rút thẻ miễn phí đó! Nếu để tới ngày mai mới nhớ ra là mình quên làm nhiệm vụ, cô chắc chắn sẽ hối hận cả ngày!
Giang Nhập Niên vội mở bảng nhiệm vụ lên và xem thử yêu cầu hôm nay là gì.
[Nhiệm vụ hằng ngày: Chế tạo một công cụ (0/1)]
Giang Nhập Niên: "?"
Chẳng phải quá đúng lúc rồi sao!
"Ngọc trưởng lão, Ngọc trưởng lão!"
Giang Nhập Niên ôm lấy cánh tay Sở Ngọc, làm nũng ngọt như mật:
"Người giúp con chế một cái xẻng sắt trước được không ạ?"
Tiểu đồ nhi làm nũng, đúng là chí mạng. Sở Ngọc vừa định tháo chuồng gà ra thì bèn dừng tay lại, bà lôi từ trong ba lô ra một cây búa mà bà tiện tay chôm từ căn cứ Thợ Săn Bóng Tối.
Việc rèn đồ trong trò chơi đã được đơn giản hóa, còn chưa chờ lứa hạt giống đầu tiên lớn lên thì cây xẻng sắt đã ra đời.
Giang Nhập Niên vui sướng nhào vào lòng Sở Ngọc mà cọ cọ mấy cái, sau đó tung tăng chạy đi chuẩn bị nghênh đón giờ rút thẻ. Lần này, cô cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều vào vận may của mình. Dù sao nhiệm vụ hoàn thành quá dễ, đoán chừng cũng chỉ ra đồ xanh đồ tím
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền