Quyển 1 - Chương 67
Mắt thấy buổi sáng sắp qua, Giang Nhập Niên đành quay về theo đường thẳng. Trước đó, cô cưỡi Tiểu Bạch đi loanh quanh suốt hai tiếng đồng hồ. Đúng lúc dòng sông bắt đầu mở rộng ra thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một dãy núi chắn ngang! Dãy núi cao ngất tận mây, chỉ nhìn thôi cũng biết là không thể vượt qua. Cô lại men theo chân núi đi tiếp thêm khoảng nửa tiếng, kết quả vẫn thấy dãy núi trải dài như vô tận, kéo dài mãi không dứt.
Cô hối hận đến nghiến răng nghiến lợi, mấy tiếng đồng hồ lang thang chỉ thu được hai tin tức. Thứ nhất, có núi và không có nước. Thứ hai, Trấn Bình Minh nằm ở phía đông nam của quán trọ Thanh Sơn và rất xa. Xem ra, trò chơi này đúng là không định cho cô dễ dàng có được nguồn nước rồi.
Giữ tâm thế tích cực quay lại quán trọ, Giang Nhập Niên hít sâu một hơi rồi phồng má tự vỗ để cổ vũ mình:
"Không sao đâu Giang Nhập Niên! Đây là tận thế mà, sao có thể chuyện gì cũng thuận lợi được cơ chứ!"
Hai vợ chồng chăn nuôi đã ngồi chờ trong đại sảnh, vừa nhâm nhi dưa muối vừa đợi cô. Thấy cô mệt rã rời, Bạch Diệp Huyền bưng ra hai món nóng cùng một bát cơm trắng từ Càn Khôn Các và ép cô ngồi xuống ghế dài, còn xoa xoa cái đầu lông xù của cô.
Giang Nhập Niên vừa múc cơm vừa ú ớ hỏi:
"Có... có tin gì không?"
"Chúng tôi đã dán tờ rơi lên bảng thông báo, còn bỏ tiền nhờ lính gác hô to một lúc, nhưng... vẫn chưa ai đến hỏi..."
Vợ chồng kia thấy cô hơi thất vọng thì người vợ vội nói to hơn:
"Nhưng! Ở Trấn Bình Minh có người nói đã gặp người giống trong tranh vẽ!"
Giang Nhập Niên suýt nghẹn miếng thịt gà:
"Thật... thật à?!"
Tờ rơi là do Lê Phù vẽ. Với mức độ quen thuộc của cô ấy với người trong Thanh Sơn Tông, nhắm mắt cũng vẽ được một tấm chân dung như chụp bằng máy ảnh của Lam Tinh, nên không thể nào nhận nhầm được.
"Đúng vậy, có người thấy cô gái trong tranh! Ở ngay trong thị trấn. Chỉ là..."
Trái tim Giang Nhập Niên đập trật một nhịp. Không lẽ... không lẽ bị cô đoán trúng rồi? Đại sư tỷ lại đi gây họa khắp nơi rồi nợ một đống viện phí?!!
Cô nhắm mắt lại và quyết đoán nói:
"Chị cứ nói đi, tôi chịu được."
Người vợ đưa mắt nhìn chồng, mặt mày khó xử:
"Nghe nói, bây giờ cô ấy là... 'vua con nít' của Trấn Bình Minh. Mỗi ngày dắt bọn trẻ trốn học đi săn, còn bắt tụi nhỏ cung phụng ba bữa một ngày. Hiện tại nhóm phụ huynh đã ký đơn tập thể và chuẩn bị trục xuất cô ấy ra khỏi thị trấn rồi."
Giang Nhập Niên: "..."
Đại! Sư! Tỷ! Trên đời này rốt cuộc tại sao lại có người... có người như chị tồn tại vậy hả trời!!
Thấy cô mặt mày đầy lo lắng, cặp vợ chồng chăn nuôi liền an ủi:
"Chúng tôi buôn bán ở Trấn Bình Minh đã lâu, quen biết không ít thương nhân địa phương. Sáng nay đã nhờ họ giúp truyền lời đến người thân của cô rồi, chắc chẳng mấy chốc là chị ấy sẽ biết có người đang tìm mình."
Giang Nhập Niên liên tục cúi đầu cảm ơn. Đúng là nhờ chị vợ nhà chăn nuôi này chu đáo, nào là thuê lính gác hô to, nào là nhờ thương nhân giúp dò người... nếu không thì mỗi chuyến đi tìm một tí, biết đến đời nào mới gom đủ người về.
Cảm kích trào dâng, cô lén nhét mấy món đồ ăn trung cấp vào ba lô vợ chồng họ. Vừa nhìn thấy, người vợ đã hét toáng lên: "Bà chủ Giang, chị làm được món buff thuộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền