Quyển 1 - Chương 68
Người ta thường nói là
"Tên người thể hiện con người"
. Liễu Ngâm Sương là minh chứng sống cho việc không phải lúc nào câu này cũng đúng. Nghe đâu khi đặt tên cho cô ấy, cha mẹ văn nhân đã tưởng tượng ra một thiếu nữ dịu dàng, duyên dáng yêu kiều tựa người vào núi non khẽ ngâm thơ đánh đàn trong đêm trăng gió mát. Ai mà ngờ, Liễu Ngâm Sương lại lớn thành một cô nàng cơ bắp 8 múi, cao 1m82, mặt mày sắc lẹm, một quyền đấm bay một đứa, khí chất sát thủ rõ rành rành.
Đại sư tỷ là người dễ đoán nhất trong số các đồng môn. Nói dễ nghe thì gọi là
"chân thành đơn thuần"
, nói khó nghe thì... là hơi ngốc. Vì vậy, trên đường chạy vặt cô ấy có lòng tốt thường hay giúp người mà vô ý hại người. Ví dụ như có lần bà Vương nhờ cô ấy tiện tay vác bao gạo về, cô ấy thì sức trâu sức bò, tiện tay cái là vác thẳng bao gạo đến tận nhà người chồng cũ mà bà Vương đã cạch mặt từ lâu, kết quả hai người vốn không ưa gì nhau lại càng thêm thù sâu oán nặng. Lại như có lần ông Lý nhờ cô ấy trông giùm con lừa, cô ấy thấy con lừa gầy trơ cả xương và sợ nó chết đói, cô ấy liền nhét hết bánh bao linh thảo mà mình mang theo vào mồm nó, nghe nói lúc nó nhắm mắt ra đi rất thanh thản. Tóm lại, đại sư tỷ có thể tự lo cho bản thân, cần lo là những người xung quanh cô ấy có sống sót nổi hay không.
Cô ấy trời sinh đã có thần lực lại chạy siêu nhanh, tuổi còn nhỏ đã luyện thành Lăng Ba Vi Bộ, một ngày có thể đi cả ngàn dặm. Từng có vô số thể tu đại năng tự thân lên núi xin cô ấy chỉ dạy, kết quả đều bị đánh bay xuống núi. Cô ấy còn lớn tiếng tuyên bố:
"Tôi chỉ thích chạy vặt trong Thanh Sơn Tông thôi!"
Giang Nhập Niên nghiêm túc triệu tập ba người trong Thanh Sơn Tông, kể lại tình hình của đại sư tỷ một lượt. Ba người kia lại chẳng hề kinh ngạc như cô tưởng.
Bạch Diệp Huyền:
"Tìm được là tốt rồi."
Sở Ngọc:
"Nếu là con bé đó... thì cũng chẳng bất ngờ."
Lê Phù:
"Chỉ là vua con nít thôi à? Không phải vua sư tử hay đại thánh Tôn Ngộ Không sao?"
Giang Nhập Niên: "..."
Có thể... có thể bớt vô tình với đại sư tỷ một chút không?!
Sở Ngọc ngáp một cái, hoàn toàn không thể hiểu được lo lắng của Giang Nhập Niên:
"Con căng thẳng gì chứ? Chẳng phải người ta viết thư kiến nghị đòi đuổi con bé ra khỏi thị trấn rồi à, vừa hay luôn. Dù sao thể lực con bé đó tốt, chạy vài bước là về tới nơi thôi."
Cả đám này chẳng ai nghĩ đến tương lai của Thanh Sơn Tông à??? Hôm nay bị đuổi khỏi Trấn Bình Minh, biết đâu ngày mai lại có cả đội phụ huynh kéo đến quán trọ Thanh Sơn đòi tính sổ thì sao! Giang Nhập Niên tuyệt đối không muốn quán trọ còn chưa phất lên, đã bị liệt vào "cơ sở nguy hại cấp cao" trong mắt tập thể phụ huynh có lực chiến đấu đỉnh cao!
Đại sư tỷ là người ít cần phải lo nhất trong Thanh Sơn Tông, cũng là người phải lo nhiều nhất.
Thôi, chuyện đến nước này rồi... ăn tối trước đã vậy.
Tối nay, Giang Nhập Niên vừa ăn vừa thở dài, đến cơm cũng không nuốt trôi nổi. Dẫu sao, cả Thanh Sơn Tông này cũng chỉ có mình cô là thật lòng thật dạ muốn làm quán trọ lớn mạnh, nghĩ đến nguy cơ sắp tới là lại thấy no ngang.
Đúng lúc này, ngoài quán trọ bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
RẦM!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền