ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Quyển 1 - Chương 71**

**Trấn Bình Minh.** Ở quảng trường trung tâm.

Rõ ràng đang là giờ cơm chiều, vậy mà lại có hơn chục người trung niên mặt mày nhăn nhó, đầu tóc rối như tơ vò tụ lại một chỗ.

"Con nhà anh cũng chiều giờ không thấy à?"

"Đúng rồi, nó không đi cửa chính mà lén trèo qua cửa sổ chuồn ra ngoài."

"Chết rồi chết rồi, không lẽ bị bắt cóc rồi?!"

Trấn trưởng đang ăn cơm dở cũng bị gọi gấp đến quảng trường, bà ta còn cầm khăn tay lau vết dầu ở khóe miệng:

"Các vị à, từ khi Trấn Bình Minh được lập tới nay, tỉ lệ phạm tội luôn là 0%. Hơn nữa, ba đứa mất tích đều là trẻ con chưa thức tỉnh dị năng, bắt cóc cũng chẳng có giá trị gì mà..."

"Trấn trưởng! Nói vậy nghe không lọt tai đâu!"

"Đúng đó! Đó là con ruột tụi tôi mà!"

"Tôi hiểu tôi hiểu, tôi cũng làm mẹ mà."

Trấn trưởng lau mồ hôi trán và dịu giọng nói:

"Ý tôi là, thay vì đoán già đoán non, chi bằng mọi người nghĩ kỹ lại xem hôm nay ba đứa nhỏ đã làm gì?"

Trẻ con ở Trấn Bình Minh thì có thể làm gì chứ? Cũng chỉ quanh quẩn ở nhà ăn ba bữa, học hành dọn dẹp, tối đến ra quảng trường chơi với bạn bè. À đúng rồi, còn có thể... lén lút theo chân cái đứa lêu lổng vô công rỗi nghề kia ra khỏi thị trấn.

Trong khoảnh khắc ấy, mấy phụ huynh liền bừng tỉnh đại ngộ, tất cả đều nghĩ tới cùng một chuyện:

"Cái đứa lêu lổng đó cũng mất tích rồi!"

Thế là, tội danh của Liễu Ngâm Sương coi như được đóng đinh. Mấy phụ huynh mặt đỏ tía tai, dồn hết phẫn nộ vào người khả nghi nhất là Liễu Ngâm Sương. Trấn trưởng vốn thấy cách làm của các vị phụ huynh hơi cực đoan, nhưng vì thị trấn mới lập chưa lâu nên bà ta không tiện thiên vị người ngoài, đành phải giữ im lặng.

Đúng lúc này, từ cổng Trấn Bình Minh vang lên một giọng nói non nớt đầy thân thiết:

"Mẹ ơi! Cha ơi! Con về rồi đây!!"

Các phụ huynh vừa khóc vừa mắng:

"Ba đứa tụi con thật là! Dọa chết cha mẹ rồi! Lỡ ở ngoài mà gặp phải quái vật hay thiên tai thì làm sao hả?!"

Cơm Trắng rúc trong lòng mẹ, chỉ tay về hướng ngoài thị trấn:

"Tụi con an toàn lắm mà, có Liễu..."

Chưa kịp nói hết câu, cái bóng dáng đáng tin cậy ấy đã biến mất. Lại một lần nữa đối mặt với sự thật đau lòng

"Liễu lão đại sẽ không quay về Trấn Bình Minh nữa"

, ba đứa nhỏ Xúc Xích, Táo và Cơm Trắng liền cụp mắt xuống, suýt nữa thì bật khóc.

"Liễu? Tụi con bị Liễu Ngâm Sương dắt đi à?!"

Cái tên này như một quả bom nổ chậm, vừa nghe thấy là mấy phụ huynh lập tức nổ tung:

"Tôi nói rồi mà, con tôi từ nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao bỗng dưng bảy tám tuổi lại nổi loạn?!"

Táo cuống quá đến nỗi nói lắp:

"Không... không phải! Không phải Liễu lão đại dắt... dắt tụi con đi! Là tụi con... tụi con tự muốn đi theo!"

Xúc Xích lanh trí nhất, là người đầu tiên nhớ ra lời Giang Nhập Niên dặn, cô bé lập tức thúc nhẹ cùi chỏ vào Cơm Trắng.

"Đúng... đúng rồi! Tụi con nghe nói Liễu lão đại được quán trọ Thanh Sơn mời về làm, vì tò mò không biết quán trọ nào mà giỏi tới mức khiến chị ấy rời bỏ tụi con, nên tụi con mới đi theo xem thử!"

Cơm Trắng móc ra con chim gỗ và vô cùng kiêu ngạo nói:

"Mọi người xem nè, đây là đồ chơi mà quán trọ đó tặng tụi con!"

Tiếng vỗ tay dọa tụi nhóc đến mức nước mũi cũng rụt lại.

"Chị có một chủ ý này hay lắm!"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip