Giờ đây đã là năm thứ hai sau khi tận thế giáng xuống. Cơm Trắng vốn là con gái cưng nhà giàu, từ nhỏ muốn gì được nấy, nhưng bây giờ ngay cả một viên kẹo cũng phải chờ đội mạo hiểm mang về mới có.
Giờ là cuối giờ cơm, người già và trẻ nhỏ ra quảng trường đi dạo ngày càng nhiều, nghe thấy ồn ào thì đều tụ tập lại xem.
Ba đứa nhóc nhân cơ hội lấy luôn kẹo hồ lô ngào đường ra khoe:
"Đúng rồi! Liễu lão đại đang ở quán trọ Thanh Sơn đó! Chị chủ còn tặng tụi con mấy cái này nữa!"
"Nãy con nói là ở đâu tặng cái này, quán trọ Thanh Sơn hả?"
"Sáng nay đi chợ nghe người của bộ lạc Sâm Dân nói đó, nghe bảo lợi hại lắm."
"Wow!! Cái này là Liễu lão đại làm à?!"
"Không phải, nhưng chị chủ bảo tụi con là bạn của Liễu lão đại nên mới tặng đó!"
"Con chim xinh quá đi! Bà ơi, bà dắt con tới quán trọ Thanh Sơn đi mà, bà ơi!"
Cha của Cơm Trắng vốn đang bực bội, thấy con gái vì một món đồ chơi rẻ tiền mà vui đến thế, anh ta bèn giật lấy con chim gỗ và giơ tay định ném đi:
"Cha đã mua cho con biết bao nhiêu đồ chơi hồi còn nhỏ, vậy mà còn chưa đủ à?!"
"Nhưng mà cha ơi."
Cơm Trắng níu góc áo cha mình, nghèn nghẹn như sắp khóc:
"Cha cũng nói rồi... đó là hồi còn nhỏ."
Cha cô bé sững người một lúc, cố giữ thể diện và gằn giọng nói:
"Con muốn đồ chơi, mai cha sẽ bỏ tiền thuê người đến khu đô thị đổ nát tìm mua cho! Mấy thứ rẻ tiền thế này rất có thể có độc, sau này đừng cầm đồ người lạ đưa nữa!"
Nói xong, anh ta không để ý đến ánh mắt nài nỉ của con gái mà dốc sức ném con chim gỗ đi.
Ngón tay cái vừa chạm vào đuôi thì con chim gỗ đột nhiên dang cánh ra, bay vút lên giữa không trung vẽ ra một vòng cung hoàn hảo. Tiếng gió lướt qua đôi cánh vang lên như tiếng chim vỗ cánh, nó bay sát mặt đất rồi nhẹ nhàng hạ cánh trên một bãi cỏ xanh mướt.
Không chỉ tụi nhỏ tròn mắt kinh ngạc, mà ngay cả người lớn cũng chết lặng. Một món đồ chơi bằng gỗ... lại tinh xảo đến mức này?! Đồ chơi như vậy, ngay cả trước tận thế cũng phải là thợ thủ công lành nghề mới làm nổi, vừa hiếm lại vừa đắt, muốn mua cũng chưa chắc mua được.
Người đứng gần vội vã nhặt con chim gỗ lên, người đó cẩn thận phủi bụi và liếc mắt khinh thường nhìn cha của Cơm Trắng:
"Không biết quý trọng!"
"Mẹ ơi! Con cũng muốn cái này!"
Cha của Cơm Trắng vừa mất mặt một lần, anh ta đằng hắng một tiếng rồi ra vẻ dạy dỗ con gái:
"Con à, cái này là kẹo hồ lô ngào đường thôi, làm đơn giản lắm, thích thì mai cha đi mua nguyên liệu về làm cho. Loại đồ ăn rẻ rúng này có khi có độc, sau này đừng nhận đồ của người ta đưa."
Nói xong, anh ta đưa tay ra với vẻ nghiêm túc.
Lần này Cơm Trắng ngoan ngoãn đưa kẹo ra. Dù sao thì chị A Niên cũng nói rồi, người lớn thấy chim gỗ và kẹo hồ lô ngào đường sẽ biết Liễu lão đại lợi hại thế nào.
Quả nhiên...
Ba của Cơm Trắng đang định tiêu hủy cây kẹo, thì bất chợt thấy góc phải bên trên biểu tượng vật phẩm có một ngôi sao xanh lam. Ông ta chết lặng tại chỗ và ngẩn người xem thông tin vật phẩm.
Những phụ huynh khác cũng tò mò, nhận lấy hai xiên còn lại từ tay con, rồi cũng... hóa đá.
"Món ăn trung cấp?! May mắn +1??? Có hiệu lực trong 6 tiếng????"
Có người hét lên: "Trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền