Quyển 1 - Chương 82
"Cảm ơn cô đã trả lại con chim dị hóa lần trước."
Giang Nhập Niên: "..."
Tên này thật sự là tên ngốc à, nhìn không ra cô đang trêu chọc anh à?
Trong lòng Giang Nhập Niên bỗng dâng lên một cảm giác áy náy mơ hồ. Đó chính là kiểu, nửa đêm chợt nghĩ tới người ta đúng là đồ ngốc, đến mức phải ngồi bật dậy tự vả mình một cái.
Nghĩ tới đây, thái độ của cô đối với người áo đen bỗng tốt hẳn lên.
Giang Nhập Niên im lặng, không trả lời trực tiếp. Một là cô không muốn để lộ dị năng, kẻo bị tổ chức nào đó bắt về nghiên cứu. Hai là cô còn có việc nhờ người áo đen, thành ý là nền tảng của hợp tác. Nhưng qua giọng điệu của người áo đen, cho dù cô không thừa nhận thì đối phương cũng đã mặc định đó là sự thật.
"Có phải anh nhận được nhiệm vụ ẩn tích đức nào không đấy?"
"Thế này đi, cũng không cần anh cảm ơn, cứ coi như tôi thuê anh."
Giang Nhập Niên nghĩ thầm, có thể làm việc trong tổ chức vô lương tâm thế này mà vẫn sợ thất nghiệp chắc chắn là rất thiếu tiền rồi:
"Cứ tính theo giá nhận nhiệm vụ của tổ chức các anh đi."
Người áo đen ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
"Tôi thu dọn xác một lần là 200 đồng."
"..." Giang Nhập Niên kêu lên thất thanh, suýt nữa làm ồn đến các khách trọ khác:
"Bao nhiêu cơ???"
"Nhiều quá à? Vậy thì..."
"Ít quá ấy!!"
Đứa trẻ tội nghiệp này, giữa màn đêm đen tối không thấy nổi năm ngón tay, mưa gió bão bùn và cứ thế tiếp xúc với xác chết be bét máu, thế mà một lần chỉ được 200 đồng? Làm ở quán trọ Thanh Sơn còn lời hơn ấy chứ!!
Hệ thống: [... ]
Ký chủ có phải đã quên rồi không, tiền lương cô trả cho nhân viên là 1 đồng/tháng.
Giang Nhập Niên lập tức chuyển cho anh 200 đồng làm tiền đặt cọc, miệng thì nói:
"Chín giờ sáng mai, gặp nhau trước cổng Trấn Bình Minh, thế nào?"
"Trấn Bình Minh?"
"Núi cao thế kia, không lẽ bay qua à, chắc chắn phải đi đường vòng thôi."
"Không cần." Người áo đen khẳng định nói:
"Chín giờ, cửa sông cạnh dãy núi."
Nói rồi, anh xách hai con chim dị hóa đã gãy cổ và tung người rời đi.
Giang Nhập Niên: "..."
Đúng là một tên ngốc tự tin.
Ngày thứ chín, sáng sớm.
Sau khi dặn dò hết thảy công việc ở quán trọ, Giang Nhập Niên cưỡi Tiểu Bạch và vòng tay ôm eo thon gầy mà rắn chắc của Liễu Ngâm Sương, cô giấu Nga Mi Thứ trong tay áo rồi lên đường đi đến cửa sông cạnh dãy núi. Lần đầu tiên được ngồi "xe riêng" Tiểu Bạch, Liễu Ngâm Sương bị xóc nảy đến mức ruột gan đảo lộn. Cô ấy rên rỉ nói:
"Sư phụ ngày nào cũng ngự kiếm phi hành... Ọe! Sao em không để người đi với mình... Ọe!"
Giang Nhập Niên nhét cho cô ấy một viên sơn tra chua chua, rồi dán hai lát gừng sống lên hai bên cánh mũi và vỗ nhẹ sau lưng cô ấy.
Sở dĩ Giang Nhập Niên bắt Liễu Ngâm Sương đi cùng, tất nhiên là vì... cô ấy biết đánh mà. Tuy đã hẹn với người áo đen, nhưng Giang Nhập Niên chưa bao giờ là loại người đơn thuần ngây thơ. Cho dù người áo đen có thật sự "cảm kích" cô đi nữa, thì cô cũng không đời nào thật lòng giao phó tất cả cho anh. Cô ở Thanh Sơn tông mấy năm mới tạm thả lỏng cảnh giác, sao có thể dễ dàng tin tưởng một người đàn ông thân phận bất minh từ đâu chui ra được?
Đến hồ Lộng Nam là việc bắt buộc, nhưng chuẩn bị đường lui cũng quan trọng không kém. Sau khi dặn Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền