ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Quyển 1 - Chương 83**

Tối qua, cô còn tranh thủ tìm một căn phòng chữ Thiên còn trống để ngủ nốt nửa đêm, sáng ra lại ăn sạch một loạt món ăn tăng thể chất, rồi mặc thêm giáp hộ tâm mà Sở Ngọc đặc biệt chế tạo cho cô, phòng thủ toàn diện 360 độ không góc chết. Nhờ vậy mà thanh máu của cô mới dài ra được một chút xíu, ít nhất uống vài bình thuốc hồi phục "giá cắt cổ" trong cửa hàng hệ thống cũng còn đủ sức gắng gượng mà chạy trốn.

Haiz... vì cái quán trọ này, cô thật sự đã tốn không biết bao nhiêu công sức!

Cô cố ý chọn giờ hẹn là 9 giờ để sáng nay có đủ thời gian đi đến Bộ lạc Sâm Dân, nhờ họ hỗ trợ cứu viện nếu như cô gặp nguy hiểm. Cô từng giúp đỡ bộ lạc Sâm Dân, giờ đây bộ lạc ngày càng phát triển mạnh mẽ, việc điều động một đội ngũ đi đường vòng đến gần hồ Lộng Nam để tìm cô cũng không phải là việc quá khó. Huống chi trên đường còn đi qua trấn Bình Minh, có thể tiện thể thuê thêm vài lính đánh thuê ở đó.

Giang Nhập Niên ngẩng đầu nhìn trời, chắc cũng đã 9 giờ rồi. Cô đưa cho Liễu Ngâm Sương một chiếc vỏ tập hợp màu xanh lá. Thế nhưng, ngoài hai người bọn họ thì gần dãy núi này chỉ còn một chàng trai đang cúi người nghịch nước bên bờ sông. Áo sơ mi trắng ở bên trong và bên ngoài là đai ngực đen bó sát, quần da ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp...

Đúng lúc đó, chàng trai bên bờ sông vẩy vẩy nước trong lòng bàn tay rồi ung dung quay đầu lại. Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, đã để lại một ấn tượng mạnh mẽ. Đàn ông đẹp quả thật luôn khiến người ta dễ chịu. Ngũ quan anh tuấn như được chạm khắc tỉ mỉ, đôi mắt đào hoa mang vẻ quyến rũ, nơi đuôi mắt có một chấm đỏ nhạt. Con ngươi lại giống như ngọc lục bảo, ẩn chứa cả sự huyền bí của núi rừng. Làn da trắng mịn, bên dái tai trái còn có một nốt ruồi nhỏ xinh vô cùng nổi bật.

Chỉ là... gương mặt góc cạnh gọn gàng ấy, đôi môi mỏng mềm kia... sao lại trông quen mắt đến vậy?

Giây tiếp theo, chàng trai ấy bước về phía cô. Anh hơi nhíu mày nói:

"Sao không đi một mình?"

Anh là người áo đen đó??? Đẹp trai thế này mà suốt ngày lượn lờ trong đêm tối không ánh sáng, chẳng phải là đã quá lãng phí tài nguyên trời ban rồi sao??? Đàn ông đẹp là phải ra đường giữa ban ngày, mới có thể cứu rỗi đôi mắt của phụ nữ chứ!!!

Lỡ như tên mặc đồ đen kia nhận tiền xong chuồn mất thì sao? Trong cái thế giới tận thế lòng người hiểm ác thế này, anh lại đang túng thiếu thì lỡ như nảy sinh lòng tham cũng chẳng có gì lạ.

Giang Nhập Niên ho nhẹ một tiếng rồi nói:

"Tôi hơi bị say... thỏ, nên nhờ người đưa tôi tới. Nhưng chị ấy không đi cùng chúng ta vào trong, anh yên tâm."

Chàng trai kia thoáng tỏ vẻ khó xử, rồi anh lại chỉ về phía một tảng đá khá kín đáo gần cửa sông, ý bảo cô đi theo. Một nam một nữ chen chúc trong khoảng không chật hẹp, Giang Nhập Niên cảm thấy toàn thân không thoải mái, cô chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí kỳ quặc:

"Anh nói sẽ giúp tôi, vậy chúng ta đi đến hồ Lộng Nam kiểu gì?"

"Ôm lấy tôi."

"... Hả?"

"Ôm lấy tôi, chỗ nào cũng được."

Câu này... có hơi mờ ám rồi nha. Mười ngón tay của Giang Nhập Niên lập tức cãi nhau, giằng co kịch liệt một hồi rồi cuối cùng chọn cách an toàn nhất là nắm lấy... dây đeo ngực của chàng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip