Chương 548
Vương Nhân Âm lần theo hướng âm thanh, dần lần đến một mạn tàu nghiêng. Người trên tàu dường như không phát hiện gì, vẫn tiếp tục trò chuyện. Nghe giọng thì có vẻ là Cố Tư Văn, Kiều Tinh Nguyệt và Kevin.
Không chắc, đến gần xem sao.
Đột nhiên, một luồng sáng lóe lên từ phía mạn tàu khiến Kiều Tinh Nguyệt quay đầu cảnh giác. Chỉ thấy dưới thuyền có hai bàn tay đang bám lên, một vật thể phủ tóc che mặt dường như đang nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Kiều Tinh Nguyệt sợ đến dựng tóc gáy, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
"Chẳng lẽ là... ma da trong truyền thuyết phương Đông sao?"
Giọng Kevin run rẩy.
"Ma da, xin đừng kéo tôi xuống biển. Nếu cô có tâm nguyện gì tôi sẽ cố gắng giúp. Cô Cố, làm ơn phiên dịch giúp tôi!"
Kevin vừa nghĩ tới mấy con ma phương Đông thần bí lại run lẩy bẩy.
"Ờ... cô cảm thấy..."
Kevin và Cố Tư Văn cũng nhận ra điều bất thường, cùng quay đầu lại. Nhìn thấy cảnh đó, họ lập tức chết sững. Đáng sợ hơn là thứ đó đang từ từ trèo lên mép tàu.
"Tôi là Vương Nhân Âm."
Vương Nhân Âm thấy rõ mặt họ thì tắt đèn pin, tự mình trèo lên tàu.
"A! Nó còn biết nói tiếng người... Hả?"
Cố Tư Văn đang nói thì khựng lại.
Vương Nhân Âm tưởng họ đã hiểu, ai ngờ lát sau Cố Tư Văn buồn bã nói:
"Hu hu, Nhân Âm, thì ra cô đã gặp chuyện chẳng lành, là ai hại cô, tôi phải báo cảnh sát ngay!"
"Nhân Âm, nghe nói người vừa chết chưa kịp nhận thức mình đã chết đâu. Nhưng cô yên tâm, nếu tôi còn sống ra ngoài, nhất định sẽ đốt cô cậu thật nhiều tiền vàng, biệt thự và người mẫu nam, hu hu hu..."
Giọng Cố Tư Văn nghẹn ngào.
Lúc này Kevin và Cố Tư Văn mới nhận ra Vương Nhân Âm là người sống, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Vì chiếc tàu này khá nhỏ, Vương Nhân Âm vô tình va vào Cố Tư Văn, khiến cô nàng run lẩy bẩy:
"Nó lạnh quá, không có thân nhiệt!"
Vương Nhân Âm đen mặt:
"Cảm ơn, nhưng thật sự không cần."
"Haiz, nói ra dài dòng lắm, tóm lại là mau đưa tàu ra xa một chút đi, ở đây dễ bị phát hiện."
Sau khi bơi lâu như vậy, Vương Nhân Âm đã mệt rã rời, lập tức ngồi tựa vào mép tàu.
"Giờ làm sao đây? Không biết nhóm Nhân Âm đâu rồi, tụi mình nên đi tìm người hay rời khỏi đây trước?"
Kiều Tinh Nguyệt thì đã bình tĩnh lại, không nhịn được hỏi:
"Cô lạc mất anh Bùi rồi sao?"
Sau khi được phiên dịch, người đàn ông nói:
"Tôi nghe theo thiên thần."
"Tôi muốn đi tìm họ."
"Vậy Tinh Nguyệt, cô nghĩ sao?"
Ba người còn lại đương nhiên không phản đối.
"Xin lỗi, các người đang nói gì vậy? Có thể dùng tiếng nước S được không?"
"Cũng có khả năng đó."
Kiều Tinh Nguyệt do dự hỏi:
"Những người đó liệu có phải đến cứu chúng ta không?"
Nghe Vương Nhân Âm nói vậy, Cố Tư Văn không khỏi lo lắng:
"Bây giờ chúng ta đi chỗ khác, có phải sẽ bỏ lỡ đội cứu viện không?"
Chiếc tàu này không có động cơ, chỉ có thể dùng sức người chèo nên tốc độ khá chậm. Nếu giãn khoảng cách, dưới sự che phủ của màn đêm, có lẽ họ sẽ tránh được nguy hiểm.
Thứ phát ra ánh sáng trên biển rất có khả năng là thuyền. Vương Nhân Âm cảm thấy dường như có nhiều ánh sáng trắng xuất hiện gần bờ. Cô dụi đôi mắt mỏi nhừ, mở ra nhìn kỹ mới thấy không phải ảo giác.
Có lẽ vì quá căng thẳng, Vương Nhân Âm cảm thấy chưa bao lâu thì các thuyền kia đã cập bờ. Vương Nhân Âm ước tính những chiếc thuyền kia chỉ cần nửa tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền