Chương 549
Cùng lúc đó, Bùi Hình và Tạ Hữu Đình cũng phát hiện có người đổ bộ lên đảo. Qua ánh sáng từ đảo của Daisy, có thể nhận ra có tám chiếc thuyền máy nhỏ.
Tạ Hữu Đình cau mày:
"Bùi Hình, họ là ai? Trước đó cậu đâu có nói sẽ có người khác lên đảo!"
"Không phải do cậu cử đến sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Hình lập tức nghiêm trọng, vừa rồi anh ta còn tưởng Tạ Hữu Đình giấu diếm thực lực, định lật lọng.
"Làm sao có thể chứ?"
Tạ Hữu Đình cũng muốn lắm, nhưng tiếc là thế lực của anh ta quá yếu.
Trong lòng Bùi Hình hơi bất an, nhưng anh ta vẫn giữ vẻ ôn hòa, nói:
"Daisy, hiện tại chúng ta còn rất nhiều việc chưa sắp xếp xong, sao cô lại mời khách đến? Hơn nữa hành động lần này không phải cần giữ bí mật sao?"
Lúc này, Daisy từ trong biệt thự bước ra, mỉm cười nói:
"Họ là khách tôi mời đến."
Lâm Thiến Nguyệt luôn cảm thấy nụ cười trên mặt người phụ nữ này có vẻ kỳ lạ.
Daisy không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Bùi Hình, anh có thích tôi không?"
"Cô là cục cưng của tôi, tất nhiên rồi."
Bùi Hình đã quen nói những lời như thế.
Daisy nhướng mày, đôi mắt xanh ánh lên vẻ giễu cợt, cô ta nhẹ giọng hỏi:
"Vậy anh chỉ thích một mình tôi sao?"
Bùi Hình khựng lại, rồi mỉm cười bất đắc dĩ:
"Còn phải hỏi sao? Daisy, tuy trong lúc xã giao tôi có tiếp xúc với vài cô gái, nhưng chỉ là xã giao mà thôi."
Daisy thở dài, vẫy tay ra sau, giọng bình thản:
"Bùi Hình, anh không phải người đầu tiên lừa dối tôi. Nhưng không sao, tôi sẽ khiến trong tim anh chỉ có mình tôi."
"Chậc, phụ nữ đúng là phiền phức! Mau bắt Daisy lại cho tôi!"
Bùi Hình ra lệnh cho nhóm vệ sĩ bên cạnh.
"Các người làm cái gì vậy? Tôi là ông chủ của các người mà!"
Bùi Hình tức giận hét lên.
Nhưng những vệ sĩ kia không những không tuân lệnh mà còn quay lưng lại, chĩa súng về phía Bùi Hình.
Bùi Hình ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu tại sao người của mình lại bị mua chuộc.
Ngay sau đó, một nhóm vệ sĩ tiến lại gần phía Bùi Hình.
Daisy thì chẳng còn hứng thú với anh ta nữa, trực tiếp nói với vệ sĩ:
"Nhốt bọn họ vào phòng điều trị."
"Tuân lệnh, cô chủ Daisy."
"Đây chính là điểm yếu của cậu sao? Tôi đã bảo cậu đừng có trăng hoa như vậy rồi mà không nghe!"
Tạ Hữu Đình vừa lùi lại vừa châm chọc.
Daisy liếc qua Tạ Hữu Đình, giọng nhàn nhạt:
"Anh Tạ, tôi không thích dùng bạo lực, anh hiểu chứ?"
Tạ Hữu Đình phát hiện bên mình không có quá nhiều người canh thì định bỏ trốn, nhưng vừa bước một bước, vài họng súng đã lập tức chĩa vào anh ta.
Tạ Hữu Đình vô cùng hối hận vì đã dấn thân vào chuyện này, trước đây anh ta sống rất tốt, sớm biết vậy đã không nghe lời dụ dỗ của Bùi Hình. Để bảo toàn mạng sống, anh ta chỉ đành giơ tay đầu hàng, Lâm Thiến Nguyệt bên cạnh cũng hợp tác làm theo.
Ở một diễn biến khác, Vương Nhân Âm thở dài, bất lực nói với mọi người:
"Xem ra đám người này không phải đến để cứu chúng ta."
Bởi nếu thật sự định cứu người thì lẽ ra nên đến hòn đảo của nhà họ Lê, chỗ neo du thuyền Moritz và nhiều con tin trước, hoặc là nên vòng quanh các đảo quan sát trước rồi mới hành động, chứ không phải ngay từ đầu đã nhắm thẳng vào đảo của Daisy thế này.
"Sao lại như vậy chứ..."
Cố Tư Văn cảm thấy trời như sắp sập.
"Kevin, người của ông nội anh thường đến lúc mấy giờ?"
Vương Nhân Âm nghĩ rằng đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền