Chương 203
Hôm nay tuy mới xuất phát đến công viên trò chơi, nhưng toàn bộ quá trình Nguyễn Linh chơi rất vui vẻ, đi rất nhiều nơi. Trên đường, cô còn mua rất nhiều thứ, bao gồm ăn uống và một số vật kỷ niệm, tất cả đều do Diệp Cảnh Trì cầm. Hôm nay Nguyễn Linh đi được bao nhiêu, Diệp Cảnh Trì cũng cùng cô đi bấy nhiêu, chỉ nhiều chứ không ít.
Nhưng giờ phút này, Diệp Cảnh Trì thoạt nhìn vẫn không chút mệt mỏi, tràn đầy tinh thần như trước. Nguyễn Linh phát ra nghi vấn từ tận đáy lòng:
"Chẳng lẽ anh, không mệt chút nào sao?"
Trong cô tràn ngập hoang mang, khóe môi hơi cong xuống, biểu cảm cực kỳ sinh động.
Diệp Cảnh Trì bật cười, hỏi ngược lại:
"Em mệt chết đi được?"
Nguyễn Linh nhíu nhíu mày:
"Đương nhiên. Hôm nay đi bên ngoài suốt một ngày, hơn nữa vừa rồi... Anh còn nhất định phải làm một lần."
Cho dù cô là nhân vật bị động chấp nhận, cũng vẫn phải tiêu hao thể lực.
Nghe vậy, khóe môi Diệp Cảnh Trì khẽ nhếch, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trán Nguyễn Linh, rồi vuốt ve lông mày của cô. Ánh mắt của anh cực kỳ dịu dàng, làm cho người ta rất dễ dàng không tự giác sa vào trong đó.
Nhưng Nguyễn Linh vẫn miễn cưỡng duy trì một tia lý trí:
"Sao anh không trả lời em?"
Đáy mắt Diệp Cảnh Trì xẹt qua ý cười, hời hợt lên tiếng:
"Có lẽ là bởi vì... đối với anh mà nói, ở bên em chẳng khác nào được thư giãn."
Nguyễn Linh chớp chớp mắt.
Giọng của Diệp Cảnh Trì trầm xuống, ý tứ rõ ràng mà bổ sung thêm:
"Dù là đi chơi cùng em, hay... làm gì khác, đều rất thoải mái."
Nguyễn Linh giật mình, sau đó trừng mắt nhìn anh.
Diệp Cảnh Trì cười khẽ, lồng ngực rung động.
Sau đó, trong ánh mắt không hài lòng của Nguyễn Linh, anh hỏi:
"Không phải em cũng rất thích sao?"
Nguyễn Linh: "..."
Mặc dù cô thực sự rất thích, nhưng cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận lời anh nói. Lỡ như lần sau cô mệt quá thì biết từ chối anh làm sao?
Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì với vẻ nghiêm túc:
"Anh đi ngủ đi! Không phải anh nói đi tắt đèn à, sao còn chưa đi?"
Ánh mắt Diệp Cảnh Trì tràn đầy ý cười:
"Đi bây giờ."
Nói xong lại nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, sau đó mới đứng dậy đi tắt đèn.
Vì thế, chờ đến khi cô rửa xong chuẩn bị lên giường, đã mệt mỏi không chịu nổi. Nguyễn Linh không có chứng sạch sẽ, nhưng sau khi làm xong một số việc, cô vẫn có thói quen phải tắm rửa trước khi đi ngủ. Vì vậy, mặc dù khi về nhà rửa mặt và tắm rửa, Nguyễn Linh vẫn chọn đi một chuyến đến phòng tắm.
Người khởi xướng nói muốn giúp cô, Nguyễn Linh không chút do dự từ chối. Kể từ khi có người đó có ý đồ xấu với cô trong lúc cô tắm, Nguyễn Linh cảm thấy vẫn nên tự tắm thì an toàn hơn.
Khi đi ra khỏi phòng tắm, Nguyễn Linh vẫn chưa kịp thay váy ngủ, trên người chỉ quấn chiếc khăn tắm dày cộp.
Trên mặt Diệp Cảnh Trì hiện lên nụ cười nhàn nhạt, dịu dàng
"Bây giờ ngủ chưa? Anh đi tắt đèn nhé?"
Nguyễn Linh liếc anh một cái, không khỏi lên tiếng:
"Diệp Cảnh Trì."
Diệp Cảnh Trì: "Hả?"
Đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả những âm thanh nhỏ nhất cũng có thể nghe thấy rõ ràng, bao gồm cả tiếng nước tí tách giữa môi lưỡi và tiếng thở dồn dập.
Ban đầu, Nguyễn Linh còn đang đứng, nhưng chỉ một lúc sau, cô đã bị Diệp Cảnh Trì hôn đến mức mềm nhũn, gần như đè toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh.
Nhưng lực ma sát của chiếc khăn không đủ, dưới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền