Chương 204
Khi Diệp Hủ tan học trở về, cậu nhìn thấy hai mắt Nguyễn Linh sáng lấp lánh, không biết vì sao lại phấn khích. Lúc này cậu về nhà không có cố đi nhẹ nói khẽ, nhưng Nguyễn Linh lại không hề chào cậu. Diệp Hủ lặng lẽ đi qua phòng khách, do dự một lúc cuối cùng không nhịn được, đứng ở chỗ đó ho khan một tiếng.
Nguyễn Linh cuối cùng cũng quay đầu lại:
"Diệp Hủ? Sao con về sớm thế?"
Diệp Hủ:
"... Con tan học rồi."
Nguyễn Linh nhìn đồng hồ:
"Mới năm giờ, trường mấy đứa tan học sớm thế à?"
Cô nhớ hồi cô học cấp ba thì thường tan học lúc năm rưỡi, về nhà thì đã sáu giờ.
Diệp Hủ: "..."
Nguyễn Linh không hiểu: "Hửm?"
Ánh mắt Diệp Hủ có chút u oán:
"Đã khai giảng nửa tháng rồi, ngày nào con cũng về nhà tầm giờ này."
Mí mắt của Nguyễn Linh hơi giật: "Vậy à?"
Diệp Hủ cúi đầu:
"Ừ, chỉ là khi con về thì mẹ không ở trên lầu, hoặc là không có ở nhà."
Nguyễn Linh chớp mắt. Hơn nửa tháng nay, cô đang bận rộn với việc mở rộng quy mô của studio, nên thường xuyên bận rộn cả ngày, thực sự không chú ý đến thời gian Diệp Hủ tan học.
Diệp Hủ mím môi:
"Kỳ trước... Khi con tan học về nhà, mẹ còn hỏi con ở trường có xảy ra chuyện gì không."
Nguyễn Linh: "..."
Lúc đó, cô là vì nhiệm vụ của hệ thống mới hỏi. Cô còn nhớ lúc đó Diệp Hủ bị cô gọi lại trông rất không tình nguyện, suýt nữa thì trực tiếp bảo cô đừng xen vào chuyện của cậu rồi bỏ đi.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ mấy giây, cong cong khoé miệng:
"Bây giờ... Con muốn mẹ hỏi chuyện con sao?"
Diệp Hủ lập tức có chút mất tự nhiên:
"Con không nói vậy."
Đợi một lúc, giọng cậu lại nhỏ hơn một chút:
"Con chỉ là... đột nhiên nhớ ra thôi."
Nguyễn Linh không khỏi bật cười.
Diệp Hủ đứng đó mấy giây, đột nhiên trầm giọng nói:
"Vậy con về phòng viết bài tập trước nhé..."
Nguyễn Linh:
"Đợi một chút."
Diệp Hủ thực ra cũng chưa có đi, nghe vậy lập tức nhìn về phía Nguyễn Linh.
Nguyễn Linh mỉm cười:
"Gần đây ở trường có xảy ra chuyện gì không? Kể cho mẹ nghe đi."
Nói xong, nụ cười trên môi Diệp Hủ nhất thời nhếch lên vài phần, sau đó lại nhanh chóng đè xuống.
Cậu thiếu niên từ từ đi đến bên cạnh Nguyễn Linh, tránh né ánh mắt của cô:
"Thực ra cũng chẳng có gì to tát..."
Nguyễn Linh vỗ vỗ ghế sofa bên cạnh:
"Ngồi xuống nói chuyện trước đi."
Diệp Hủ nhìn cô, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Cậu nói:
"Mặc dù không có gì to tát... nhưng sắp đến Quốc khánh rồi, trường có tổ chức ngày hội, phụ huynh cũng có thể tham gia."
Diệp Hủ hơi do dự:
"Mẹ gần đây... có bận lắm không?"
Nguyễn Linh nhướng mày:
"Con đang mời mẹ à?"
Diệp Hủ nhẹ nhàng mím môi:
"... Cũng xem là vậy."
Nguyễn Linh cười:
"Cụ thể là khi nào?"
Ánh mắt Diệp Hủ hơi lay động:
"Thứ sáu trước Quốc khánh."
Nguyễn Linh gật đầu:
"Được, vậy mẹ sẽ sắp xếp thời gian vào ngày đó."
Biểu cảm của Diệp Hủ rõ ràng tươi sáng hẳn lên, sau đó lại nhanh chóng quay đầu đi, che giấu khóe môi đang nhếch lên của mình.
Nguyễn Linh suy nghĩ một lúc lại hỏi:
"Những năm trước hoạt động này, là bố con đi à?"
Diệp Hủ do dự một chút:
"Hoạt động này không bắt buộc phải tham gia, nên mấy năm trước... con đều không nói với bố."
Nguyễn Linh:
"Vậy lần này con đã nói với bố chưa?"
Ánh mắt Diệp Hủ lóe sáng: "Vì đến lúc đó phải đi xem biểu diễn ở hội trường, chỗ ngồi có hạn, nên theo lý thì mỗi gia đình chỉ có thể có một phụ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền