Chương 214
Nội dung trong tài khoản blog của Diệp Hủ cũng không nhiều, vài bài viết lẻ tẻ đều lộ ra vẻ thương cảm. Có thể thấy lúc viết những dòng chữ này, nội tâm của cậu hẳn đã rất chật vật. Một trong những điều rõ ràng nhất là:
"Có đôi khi tôi nghĩ, tại sao lúc đó, ông trời không mang tôi đi cùng?..."
Sau khi xảy ra sự cố, Diệp Hủ đã xóa những bài đó, nhưng những bức ảnh chụp màn hình trên mạng đã tràn ngập khắp nơi, chỉ cần tìm một chút là có thể thấy.
Thấy cô cố ý đi tìm, vẻ mặt của Diệp Hủ hết sức khó xử:
"Không có gì hay cả, chỉ là lúc không hiểu chuyện có viết mấy dòng linh tinh thôi."
Nguyễn Linh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn những bài blog mà Diệp Hủ đã đăng hồi trung học. Diệp Hủ bên cạnh nhìn chằm chằm vào Nguyễn Linh, sắc mặt vô cùng mất tự nhiên:
"Mẹ đừng để ý, thật sự toàn là những thứ con viết linh tinh thôi."
Nguyễn Linh vẫn đang chăm chú nhìn một trong những bài blog mà Diệp Hủ đã đăng:
"Tại sao lúc đó, ông trời không mang cả tôi đi cùng?"
Nguyễn Linh đột nhiên hỏi:
"Lúc đó... là nào?"
Diệp Hủ sửng sốt.
Cậu không ngờ rằng, Nguyễn Linh không chỉ không chế nhạo sự "đau khổ" của cậu, cũng không hỏi lúc đó cậu đã nghĩ gì, mà là... hỏi câu hỏi này. Diệp Hủ mím môi, có chút bối rối.
Biểu cảm của Diệp Cảnh Trì cũng trở nên trầm tư. Một lúc sau, Diệp Cảnh Trì nhìn Diệp Hủ rồi lên tiếng: "Diệp Hủ..."
Dù là Diệp Cảnh Trì hay Diệp Hủ, đều là lần đầu tiên nói chuyện thẳng thắn về chuyện năm đó. Khi bố mẹ ruột gặp nạn, Diệp Hủ mới bốn tuổi. Về việc Diệp Hủ được Diệp Cảnh Trì nhận nuôi, lúc đó những người biết chuyện đều giấu kín. Mà sau khi nhà họ Diệp chuyển nhà, ông bà nội và ông bà ngoại của Diệp Hủ lần lượt qua đời thì chuyện này cũng dần trở thành một bí mật. Chỉ là khi học trung học, Diệp Hủ tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Diệp Cảnh Trì và quản gia, mới biết được thân thế của mình. Sau quá trình đau khổ giằng xé, Diệp Hủ đã chọn cách tự mình tiêu hóa. Mà những dòng chữ đó, cũng là do Diệp Hủ viết trong thời điểm đó. Lúc đó, Diệp Cảnh Trì đã lờ mờ nhận thấy sự thay đổi của Diệp Hủ, nhưng do giao tiếp giữa bố con không thuận lợi, Diệp Hủ lại cố tình né tránh, nên không thể tìm được cơ hội thích hợp để nói rõ với Diệp Hủ. Dần dà, thân thế của Diệp Hủ trở thành một chuyện mà cả hai đều biết rõ, lại âm thầm giữ im lặng một cách ăn ý.
Cho đến tối hôm đó, Nguyễn Linh đặt ra câu hỏi này, mới thấy việc nói ra không hề khó như tưởng tượng. Diệp Cảnh Trì kể lại nguyên nhân và kết cục của năm đó, kể cả sự cố không may, cùng việc Diệp Cảnh Trì từ nước ngoài vội vàng trở về tiếp quản tập đoàn Diệp thị, cũng như việc anh đã nhận nuôi Diệp Hủ dưới yêu cầu mạnh mẽ của bà nội Diệp Hủ như thế nào. Rồi tới Diệp Hủ bày tỏ suy nghĩ của mình một cách vụng về nhưng cũng rất nghiêm túc:
"Dù trước đây đã xảy ra chuyện gì, hiện tại hai người chính là bố mẹ của con, điều này sẽ không bao giờ thay đổi."
Sau khi nội dung blog được tung ra, rất nhiều người cho rằng đây chẳng qua là tiếng than thở cho vui của cậu nhóc thiếu niên.
[Khi còn bé tôi cũng đặc biệt thích viết những câu tự cho là thương cảm, sau đó cảm thấy cả thế giới đều có lỗi với mình.]
[Lại có người đào ra được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền