Chương 215
Chiều thứ sáu, Nguyễn Linh tiễn khách hàng và nhân viên công tác cuối cùng ra về, một mình ở lại thu dọn studio.
5 giờ 30 phút, cô nhận được tin nhắn của Diệp Cảnh Trì.
[Diệp Cảnh Trì: Tối nay có rảnh không?]
Nguyễn Linh cong khóe môi.
Hai ngày trước, Diệp Cảnh Trì đã hỏi cô là tối thứ sáu có rảnh không.
Nhưng vì studio đang bận, nên mãi mà Nguyễn Linh không cho anh một câu trả lời chắc chắn, chỉ nói đến lúc đó sẽ xem xét.
[Nguyễn Linh: Có thể có, cũng có thể không, tùy thuộc vào thành ý của tổng giám đốc Diệp.]
[Diệp Cảnh Trì: Muốn đi ăn đồ Pháp không?]
[Diệp Cảnh Trì: Là nhà hàng mà em thích nhất, anh đã đặt chỗ ở vị trí sát cửa sổ.]
[Nguyễn Linh: Chỉ có hai chúng ta?]
[Diệp Cảnh Trì: Ừ.]
[Diệp Cảnh Trì: Anh đã nói với Tiểu Hủ, thằng bé cũng đồng ý.]
[Diệp Cảnh Trì: Tối nay là cuộc hẹn của hai chúng ta.]
Nhìn thấy tin nhắn trong khung chat, Nguyễn Linh không khỏi bật cười.
[Nguyễn Linh: Được rồi, vậy anh qua đón em nhé?]
[Diệp Cảnh Trì: Đợi anh.]
Chưa đầy hai phút sau, chuông cửa studio của Nguyễn Linh đã vang lên.
Nguyễn Linh ngạc nhiên mở cửa.
Lúc nhắn tin với cô, anh đang ở dưới lầu đợi cô sao?
Diệp Cảnh Trì đưa bó hoa hồng cho cô, giọng nói dịu dàng:
"Chúc giáng sinh vui vẻ."
Nguyễn Linh nhận lấy hoa, vẻ mặt ngạc nhiên:
"Tổng giám đốc Diệp, anh cũng ăn mừng giáng sinh à?"
Cô còn tưởng người như Diệp Cảnh Trì chắc chắn sẽ không ăn mừng những ngày lễ phương Tây này đâu.
Bản thân Nguyễn Linh cũng khá thích ăn mừng các ngày lễ, nhưng cô chỉ thích ăn ngon, đi chơi gì đó, chứ chưa từng chủ động nhắc đến với Diệp Cảnh Trì.
Bất ngờ Diệp Cảnh Trì không chỉ nhớ đến ngày lễ, mà còn chuẩn bị hoa cho cô.
Gương mặt Diệp Cảnh Trì hiện lên nụ cười nhẹ nhàng:
"Trước đây đúng là không ăn mừng, năm nay khác rồi."
Nguyễn Linh chớp mắt, mơ hồ đoán ra ý của anh.
Tuy nhiên, cô vẫn phối hợp hỏi:
"Khác ở đâu?"
Ánh mắt Diệp Cảnh Trì trở nên dịu dàng:
"Năm nay có em."
Nguyễn Linh cười hai mắt cong cong, nhưng lại than thở:
"Nói như thể em rất nông cạn, chỉ thích đón lễ vậy."
Diệp Cảnh Trì bật cười:
"Nếu nói nông cạn, thì cũng là anh nông cạn, mới chủ động mời em cùng đón lễ."
Nguyễn Linh cũng khá hài lòng với câu trả lời này, thế là tao nhã giơ tay lên:
"Vậy tổng giám đốc Diệp nông cạn này, chúng ta khi nào xuất phát đây?"
Hai người cùng đi đến nhà hàng.
Nguyễn Linh nhìn thấy chai sâm panh được nhân viên phục vụ mang lên, có chút ngẩn ngơ.
Nhà hàng họ đến lần này, chính là nhà hàng mà lần trước họ đã đến để ăn mừng Diệp Hủ đứng đầu kỳ thi cuối kỳ.
Khung cảnh lúc đó tựa như mới ngày hôm qua, nhưng tình huống hiện tại, lại hoàn toàn khác với lúc đó.
Diệp Cảnh Trì dường như cũng nhìn ra suy nghĩ của Nguyễn Linh, thản nhiên nhắc nhở cô:
"Lần này nhớ đừng ăn quá no nhé."
Nguyễn Linh nhớ đến lần trước mình no đến mức không thể đi nổi, còn nhờ Diệp Cảnh Trì mua cho thuốc tiêu hóa, cũng không khỏi bật cười.
Cô cười trừ nhìn anh: "Biết rồi."
Diệp Cảnh Trì cũng hiện lên ý cười trong mắt:
"Nhưng cũng không sao, dù em đi không nổi, anh cũng có thể bế em về."
Lần này Nguyễn Linh vẫn kiềm chế một chút.
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên đến đây, hơn nữa sau này chỉ cần cô muốn, có thể đến ăn bất cứ lúc nào.
Ăn tối xong, hai người nắm tay nhau đi dạo đường.
Trên đường cũng có rất nhiều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền