ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 237

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, chủ đề lại chuyển sang chuyến công tác lần này của Diệp Cảnh Trì. Diệp Cảnh Trì thực ra thường xuyên đi công tác, nhưng kể từ khi kết hôn, đây là lần đầu tiên anh đi lâu như vậy. Hơn nữa điểm đến còn là một đất nước xa xôi cách một vạn cây số, chênh lệch múi giờ cũng cách nhau khá nhiều.

Trong bữa, Diệp Hủ đã nhắc đến chuyện họp phụ huynh. Nguyễn Linh vui vẻ nhận lời:

"Được rồi, không ngờ hồi đi học mẹ không có cơ hội trở thành học sinh giỏi nhất lớp, giờ lại có thể đi họp phụ huynh với tư cách là mẹ của học sinh giỏi nhất lớp."

Khóe môi Diệp Hủ khẽ nhếch lên:

"Sau này còn có nhiều cơ hội nữa."

Nguyễn Linh và Diệp Cảnh Trì nhìn nhau một cái, cả hai đều cười lên. Ở độ tuổi như Diệp Hủ, xuất sắc như vậy, theo lẽ thường thì nên tự tin như vậy, thậm chí nên có chút kiêu ngạo mới đúng. Chỉ là trước đây Diệp Hủ sống quá nội tâm, cuối cùng giờ đây mới có chút bồng bột tuổi trẻ.

Diệp Cảnh Trì nhìn Diệp Hủ, dặn dò:

"Những ngày bố không ở nhà, con phải chăm sóc tốt cho mẹ con nhé."

Nguyễn Linh nghe vậy lập tức muốn phản bác, sao cô lại là người được chăm sóc? Nhưng Diệp Cảnh Trì dường như đã đoán trước được, lại mỉm nói với Nguyễn Linh:

"Em cũng chăm sóc tốt cho Tiểu Hủ."

Lời của Nguyễn Linh đã bị Diệp Cảnh Trì chặn lại, cô bèn hừ một tiếng:

"Anh cứ lo chăm sóc bản thân mình đi! Em và Diệp Hủ đều đã lớn rồi, không cần người khác lo lắng, có phải không Diệp Hủ?"

Khóe môi Diệp Hủ khẽ lên, "Ừm" một tiếng, lại hứa với Diệp Cảnh Trì:

"Con sẽ chăm sóc tốt cho mẹ."

Nguyễn Linh trợn mắt. Hai cha con nhà này từ khi nào mà lại thành một chiến tuyến rồi?

Ngày Diệp Cảnh Trì đi công tác, Nguyễn Linh cũng không thấy có gì đặc biệt. Trong suy nghĩ của cô, dù chuyến công tác lần này kéo dài hơn một chút, nhưng cũng không cần phải cảm thấy quá đặc biệt. Bây giờ công nghệ phát triển quá rồi, nhắn tin call video cũng tiện lợi không gì bằng. Hơn nữa, nửa tháng cũng chỉ hơi dài một chút, chứ không phải nửa năm. Tuy nhiên, dường như Diệp Cảnh Trì không nghĩ vậy.

Nguyễn Linh tắm xong mặc đồ ngủ đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Diệp Cảnh Trì đang ngồi trên ghế sofa trong phòng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Lúc đầu, Nguyễn Linh không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ Diệp Cảnh Trì có lẽ đang suy nghĩ về công việc. Ánh mắt anh rất tập trung, dường như ngay cả việc cô đã tắm xong đi ra ngoài, anh cũng không hề phát hiện ra. Thấy vậy, Nguyễn Linh nảy ra ý định trêu đùa, cô rón rén đi vòng ra phía sau Diệp Cảnh Trì. Rồi đột nhiên vỗ một cái lên vai Diệp Cảnh Trì từ phía sau:

"Nghĩ gì vậy?"

Cơ thể của Diệp Cảnh Trì khựng lại, nhìn cô ngẩn người một cái. Nguyễn Linh nhận ra Diệp Cảnh Trì dường như đã thực sự bị cô dọa sợ.

Diệp Cảnh Trì ho nhẹ một tiếng:

"Em tắm xong rồi à?"

Nguyễn Linh nhướng mày, cố tình vén mái tóc dài kịp sấy khô ra trước. Mái tóc dài của cô nhẹ nhàng lay động trước ngực, phần đuôi tóc ướt đẫm rơi xuống cổ và ngực Diệp Cảnh Trì, khiến chiếc áo sơ mi màu nhạt của anh bị in lên vài vết ướt. Diệp Cảnh Trì bị hành động của cô làm cho ngứa ngáy, lại cảm nhận được cô nói chuyện hơi thở phả vào cổ anh, làm anh khẽ nhắm mắt lại. Nguyễn Linh cười rạng rỡ nói: "Sao anh cũng bắt đầu hỏi những câu hỏi ngớ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip