ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 238

Đêm qua Nguyễn Linh ngủ rất say, khi tỉnh dậy, Diệp Cảnh Trì đã không còn ở nhà. Nguyễn Linh hoàn toàn không nhớ Diệp Cảnh Trì đã rời đi lúc nào. Ánh nắng len lỏi qua khe rèm cửa chiếu vào phòng, Nguyễn Linh lăn người qua, lười biếng cầm điện thoại lên xem giờ. Cô nhớ, chuyến bay của Diệp Cảnh Trì sẽ cất cánh sau khoảng một tiếng nữa. Lúc ngủ Nguyễn Linh thường đặt điện thoại ở chế độ im lặng, vì vậy sẽ không bị làm phiền.

Nguyễn Linh mở danh sách trò chuyện, quả nhiên thấy tin nhắn báo cáo của Diệp Cảnh Trì được gửi cách đây năm phút. Diệp Cảnh Trì đã ở phòng chờ. Cô vừa cầm điện thoại đi vào nhà tắm rửa mặt, vừa trả lời tin nhắn của Diệp Cảnh Trì.

[Nguyễn Linh: Chào buổi sáng]

Nguyễn Linh gửi cho Diệp Cảnh Trì một tin nhắn chúc buổi sáng tốt lành cùng hình ảnh mèo con. Cô cầm bàn chải đánh răng vừa nặn kem đánh răng vừa nhận được tin nhắn hồi âm.

[Diệp Cảnh Trì: Chào buổi sáng.]

[Diệp Cảnh Trì: Em mới dậy à?]

Nguyễn Linh ngậm bàn chải đánh răng, gõ chữ trên bàn phím điện thoại.

[Nguyễn Linh: Ừ]

[Nguyễn Linh: Anh đi lúc nào mà em không hay gì vậy?]

[Diệp Cảnh Trì: Lúc em ngủ say.]

[Diệp Cảnh Trì: Khoảng năm giờ năm mươi.]

[Nguyễn Linh: Vậy sao anh không gọi em dậy?]

[Diệp Cảnh Trì: Em ngủ say quá, anh không dám gọi.]

[Nguyễn Linh: Có gì mà không dám?]

Gõ xong câu này, Nguyễn Linh đặt điện thoại lên kệ nhỏ trong nhà vệ sinh.

[Diệp Cảnh Trì: Lần trước anh đi công tác đến Nam Thành, em không nhớ à?]

Nguyễn Linh nhìn điện thoại, vừa đánh răng vừa suy nghĩ. Có vẻ như đúng là có chuyện như vậy, cô nhớ chuyến bay của Diệp Cảnh Trì ngày hôm đó rất sớm, vì vậy muộn nhất là 5 giờ sáng phải rời khỏi nhà. Hôm đó vừa hay Nguyễn Linh bận việc ở studio, đến hơn 1 giờ sáng mới đi ngủ. Diệp Cảnh Trì chưa đến 5 giờ đã thu dọn xong, trước khi đi còn hôn Nguyễn Linh một nụ hôn theo lệ. Kết quả ngày hôm đó không hiểu sao, Nguyễn Linh ngủ không yên giấc, bị nụ hôn của Diệp Cảnh Trì đánh thức. Khiến Nguyễn Linh lẩm bẩm phàn nàn vài câu, bảo sau này Diệp Cảnh Trì đừng làm ồn cô lúc nửa đêm nữa. Thật ra cô cũng không tức giận gì mấy, chỉ là vừa ngủ đã bị đánh thức, mơ màng trút giận lên người đàn ông mà thôi. Sau này khi Diệp Cảnh Trì về, anh mang từ sân bay về rất nhiều đồ ngọt mà Nguyễn Linh thích, nói là "đền tội".

Nguyễn Linh súc miệng, tay dính chút nước. Cô tùy tiện chà xát ngón tay trên khăn, gửi tin nhắn thoại cho Diệp Cảnh Trì:

"Lần đó sớm quá, mà lần đó anh cũng chỉ đi một ngày thôi mà? Lần này anh đi công tác lâu như vậy, lại đi nước ngoài, em đương nhiên không thể vô tâm đến mức nổi giận với anh được."

Gửi xong nhắn này, Nguyễn Linh lại tiện tay lấy một chiếc chun buộc tóc, buộc mái tóc dài của mình ra sau gáy. Một lúc sau, điện thoại vang lên tiếng chuông báo. Nguyễn Linh đang nặn sữa rửa mặt chuẩn bị rửa mặt, không để ý. Tiếng chuông báo liên tục vang lên, Nguyễn Linh thong thả xoa mặt, không vội xem. Đợi Nguyễn Linh rửa mặt xong, mới có thời gian xem tin nhắn.

[Diệp Cảnh Trì: Bây giờ anh cũng hơi hối hận rồi.]

[Diệp Cảnh Trì: Trước khi đi, không nói thêm vài câu với em.]

[Diệp Cảnh Trì: Tiếc là, bà xã của anh hình như không nghĩ vậy.]

[Diệp Cảnh Trì: Anh còn chưa bay đi, mà em đã bắt đầu không thèm quan tâm đến anh rồi.]

Nguyễn Linh bật cười. Trước đây cũng chưa thấy Diệp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip