ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 17

Nghĩ như vậy, Tiêu Duyệt nhìn đống bát đĩa bẩn trong bếp mà mặt đờ đẫn, nàng dứt khoát mang tất cả ra giếng nước sau nhà, cố nín thở rửa xong xuôi mới nằm vật ra nghỉ ngơi.

Nàng thả lỏng đầu óc, thầm nghĩ: Máy rửa bát, đợi đấy, khi nào đủ điểm tích lũy, ta sẽ rước ngươi về ngay!

Nghỉ ngơi đủ rồi, Tiêu Duyệt trở mình ngồi dậy từ trên giường, đổ tất cả số tiền kiếm được hôm nay lên giường.

Một người năm mươi tiền đồng, mười người là năm trăm tiền đồng.

Hôm nay quán có tổng cộng hai mươi tám người đến, tức là một ngàn bốn trăm tiền đồng, quy đổi ra thì được hơn một lượng bạc.

Hơn một lượng!

Tiêu Duyệt nhắm mắt hít thở sâu, toàn thân đau nhức do mệt mỏi cả đêm cộng thêm một buổi trưa đều như gặp được thuốc tiên mà biến mất hết.

Tiền, chữa bách bệnh!

Thật ra, số tiền này đặt ở thành Lưu Vân - nơi vật giá món ăn đắt đỏ này không tính là nhiều, nói quá lên thì chỉ là tiền một bữa ăn đơn giản của người giàu.

Thế nhưng đây số tiền đầu tiên mà Tiêu Duyệt kiếm được sau khi xuyên tới đây!

Làm sao có thể không vui?

Khóe miệng Tiêu Duyệt sắp không nhịn được nữa, nàng cẩn thận bỏ tiền đồng vào túi tiền, thắt chặt lại, rồi sửa soạn một chút rồi ra ngoài.

Hiện tại quán còn thiếu rất nhiều thứ, ngoài nguyên liệu và dụng cụ nấu ăn có thể đổi được, những vật dụng sinh hoạt còn lại đều phải dùng tiền mua.

Tiêu Duyệt đã có mục đích, không nghĩ ngợi gì khác, ra phố là đi thẳng đến tiệm tạp hóa.

Ai ngờ chưa đầy một khắc, nàng chỉ mua đồ dùng sinh hoạt mà đã tốn gần một lượng bạc, sau một vòng, trong túi chỉ còn lại khoảng năm trăm tiền đồng.

Tiêu Duyệt: "..."

Chưa kịp ấm tay.

Tiêu Duyệt thở dài một hơi, cúi đầu còn phát hiện bộ quần áo trên người mình đã không thể tránh khỏi việc dính đầy vết bẩn.

Nàng khẽ tặc lưỡi một tiếng, dừng bước trước một tiệm may sẵn.

"Ngươi xem quần áo à?"

Trong lúc Tiêu Duyệt đang do dự, bà chủ tiệm may nhìn thấy nàng, tươi cười niềm nở bước đến đón.

Tiêu Duyệt vừa mở miệng, lời còn chưa kịp nói, bà chủ đã khoác lấy cánh tay nàng.

"Nào nào nào, vào tiệm xem thử đi! Thợ thêu bên ta hôm qua mới làm xong một mẫu mới, mặc lên người đẹp lắm đó!"

Không đợi Tiêu Duyệt kịp phản ứng, nàng đã bị bà chủ tiệm kéo vào trong.

Một lát sau.

Tiêu Duyệt dưới sự đo đạc của bà chủ đã thay một bộ váy màu xanh nhạt thanh nhã.

Trong tiệm có gương đồng, Tiêu Duyệt được bà ấy vui vẻ dẫn đến đứng trước gương, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy toàn bộ hình ảnh trong gương.

Kiểu váy đơn giản, dịu dàng, ống tay không rộng, eo cũng được chiết lại, tôn lên vóc dáng người con gái trong gương càng thêm mảnh mai, màu sắc lại như một vệt tuyết vụn còn sót lại cuối xuân.

Nhìn lên trên, vẻ lạnh lùng nơi khóe mắt Tiêu Duyệt vừa vặn hài hòa với họa tiết hoa lan thêu trên cổ áo, toát lên vẻ lười biếng, thản nhiên tự nhiên, ung dung tự tại.

Ngoại hình của nguyên chủ và Tiêu Duyệt trước khi xuyên không giống nhau tám phần, cùng mí mắt mỏng, sống mũi cao, nhìn kỹ ngũ quan còn có vài phần anh khí.

Không phải nghiêng nước nghiêng thành, nhưng tuyệt đối là một mỹ nhân.

Tuy nhiên ở thời đại này, nguyên chủ ở tuổi hai mươi mốt đã bị xem là gái ế lớn tuổi, không chỉ suốt ngày bị Lưu Mai cằn nhằn chuyện không gả đi được, mà hàng xóm láng giềng cũng có lời ra tiếng vào, cho rằng sớm nên lấy chồng sinh con.