Chương 18
Tiêu Duyệt không bận tâm về chuyện này.
Cuộc đời còn dài, đó không phải là điều một người con gái nhất định phải trải qua, bọn họ còn có thể làm rất nhiều việc.
Hơn nữa, hai mươi mốt tuổi sao?
Đối với một người hiện đại mà nói thì quá trẻ, có rất nhiều thời gian để phấn đấu!
Nghĩ vậy, gương mặt Tiêu Duyệt trong gương càng thêm rạng rỡ, dưới ánh mắt tán thưởng của chủ tiệm, nàng vui vẻ trả hơn bốn trăm tiền đồng, còn chọn một cây trâm gỗ chất lượng tốt và một mảnh vải bền màu, dễ giặt.
Chuyến này mua hơi nhiều đồ, Tiêu Duyệt ra ngoài muốn đi dạo thêm cũng không được, đành quay người trở về cửa hàng.
Đi ngang qua một con hẻm nhỏ, Tiêu Duyệt dừng lại nghỉ chân, mắt vô tình liếc vào trong, hoàn toàn đứng sững lại.
Đó là cửa sau của một tửu lầu, có một tráng hán đang chuyển từng giỏ đồ tanh hôi từ trong, đặt lên xe đẩy bên ngoài cửa.
Nhìn kỹ đều là chân gà, đầu gà, nội tạng gà và các thứ khác, tổng cộng có bốn giỏ lớn!
Tiêu Duyệt không khỏi ngạc nhiên.
Chắc là thu thập từ nhiều tửu lầu, chỉ là nhìn dáng vẻ này... hình như đều là đồ bỏ đi?
Lẽ nào người thành Lưu Vân không ăn những thứ này?
Tiêu Duyệt nghĩ một lát rồi bước tới vài bước, khách khí hỏi: "Đại ca, làm phiền hỏi một chút, những thứ này của ngươi đều là đồ bỏ đi sao?"
Tráng hán đang chuyển giỏ dừng lại, nghe tiếng quay đầu nhìn, chỉ thấy là một cô nương xinh đẹp thì không khỏi ngẩn người.
Nhưng hắn ta nhanh chóng hoàn hồn,"ai" vài tiếng ngăn lại nói: "Cô nương đừng qua đây, chỗ này bẩn lắm!"
Lúc này Tiêu Duyệt mới chú ý tới trên đất toàn là nước máu chảy ra từ giỏ, nàng không bận tâm cười một tiếng, tiếp tục bước tới nói: "Đại ca, những thứ này chuẩn bị mang đi đâu?"
Tráng hán vốn tưởng rằng đây là cô nương nhà nào đi lạc đường, không ngờ lại xáp lại hỏi chuyện, không câu nệ tiểu tiết như vậy.
Hắn ta gãi đầu nói: "Không mang đi đâu cả, những thứ này đều là đồ tửu lầu bỏ đi, làm ra chẳng có mấy thịt lại rất tanh, phải nhanh chóng chở đi vứt."
Cái gì!
Nghe lời này, đồ trong tay Tiêu Duyệt suýt nữa không cầm vững.
Thứ tốt như vậy, lại thật sự muốn vứt đi sao?
Muốn đổi chân gà, cánh gà, ức gà và các loại riêng lẻ khác trong cửa hàng nguyên liệu của hệ thống phải cần tới 500 điểm tích lũy!
Vốn dĩ Tiêu Duyệt còn nghĩ đợi sau khi đổi máy rửa bát rồi sẽ từ từ đổi những thứ này, nhưng bây giờ bất ngờ phát hiện, những thứ này ở đây hoàn toàn không đáng tiền?
Đúng lúc tráng hán còn đang không hiểu gì, bên tai hắn nghe thấy một câu nói dứt khoát và rõ ràng.
"Đại ca, bán lại số chân gà này cho ta đi!"
Một lát sau.
Tráng hán mơ hồ đẩy xe đẩy đến cửa sau một quán ăn nhỏ, mơ hồ đặt xuống một giỏ chân gà đã được tách ra, mơ hồ cầm mấy chục tiền đồng kiếm được một cách khó hiểu rồi rời đi.
Tiêu Duyệt đặt đồ dùng sinh hoạt đã mua xuống, bắt đầu một vòng bận rộn mới.
Làm gỏi chân gà rút xương!
Vì ảnh hưởng của thời đại, Tiêu Duyệt không dám mua nhiều, chỉ mua một ít, định ngày mai bán thử một chút xem sao, nếu không bán được thì để lại tự ăn.
Tuy nhiên, nhớ lại lời tráng hán vừa nói "làm ra tanh", Tiêu Duyệt nghĩ chắc là người ở đây chưa xử lý tốt.
Nếu không thì chân gà sao có thể dở được?
Ngoài gỏi chân gà rút xương, còn có chân gà ngâm ớt, chân gà da hổ, lẩu chân gà và nhiều cách chế biến khác, tất cả đều khiến người ta muốn mút sạch xương!