ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 20

Trông không vạm vỡ mà sao lại nặng thế này?

Tiêu Duyệt điều hòa hơi thở cẩn thận quan sát tình trạng của nam nhân.

Thân hình hắn đã lộ ra dưới ánh sáng, đầu vừa vặn nghiêng về phía này, vì đeo mặt nạ nên không nhìn rõ ngũ quan, chỉ có thể thấy làn da trắng bệch, cằm gầy gò, cùng đôi môi tái nhợt mím chặt, cả người trông vô cùng yếu ớt.

Nhưng nhìn kỹ hơn thì có thể thấy quần áo nam nhân mặc tuy kín đáo nhưng không phải vải vóc tầm thường, rất có chất lượng, chưa kể bên hông còn đeo một miếng ngọc bội chất lượng tốt.

Chắc hẳn là công tử nhà giàu nào đó, sao lại ngất xỉu ở đây...

"Ùng ục..."

Đúng lúc Tiêu Duyệt đang suy nghĩ có nên báo quan thì bên tai bỗng vang lên tiếng ùng ục, nàng ngẩn người.

Không vì lý do gì khác, bởi vì đây hoàn toàn là tiếng đói bụng, nguồn gốc phát ra lại là...

Nam nhân dựa vào bàn đá khẽ rên một tiếng nghe ra có vẻ yếu ớt, đồng thời kèm theo âm thanh này, bụng hắn lại truyền đến một trận tiếng ùng ục.

Tiêu Duyệt: "..."

Ôi trời.

Người này sẽ không phải là đói đến ngất xỉu trước cửa tiệm của nàng đấy chứ?

Tiêu Duyệt, người thậm chí còn nghĩ đến vụ án truy sát thảm khốc, nhìn nam nhân mặt không còn chút máu, gò má hơi hóp vào trước mặt mà rơi vào im lặng.

Một lúc sau, Tiêu Duyệt đứng thẳng dậy, khẽ thở dài một hơi.

Biết làm sao bây giờ?

Dù sao cũng là một người sống sờ sờ, cứ thế đói đến ngất xỉu trước cửa nhà hàng của mình, chẳng lẽ lại thấy chết mà không cứu?

Tiện tay thôi, vốn dĩ nàng cũng chuẩn bị ăn cơm.

Tiêu Duyệt quay người đi vào bếp, hoàn toàn không hay biết giây tiếp theo, mí mắt nam nhân dưới mặt nạ khẽ động, sau đó mở ra một đôi mắt màu nâu sẫm.

Trong đôi mắt mang theo vẻ mơ hồ, nam nhân khó khăn lắm mới ngồi thẳng dậy, lắc đầu một cái, chưa kịp nhìn ngắm xung quanh, chóp mũi đã ngửi thấy một mùi thơm chua cay nồng nàn.

Nam nhân ngẩn người, ngẩng đầu nhìn lên phát hiện trên bàn đá bên cạnh đặt hai cái bát, chính là mùi thơm từ bên trong khơi dậy vô vàn thèm muốn trong hắn.

Nhưng nam nhân nhìn chằm chằm vào bát như thể nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi, dù trên mặt có đeo mặt nạ cũng có thể nhìn ra cảm xúc càng thêm mơ hồ từ động tác cứng đờ của hắn.

Trong bếp.

Tiêu Duyệt không đổi nguyên liệu mới, dùng những thứ còn lại trong bếp đơn giản làm hai món ăn.

Một món khoai tây chiên giòn, cắt thành từng miếng vuông vức, mỗi miếng một miếng; một món cải thảo xào thanh đạm để giải ngấy, màu nhạt nhưng không hề nhạt nhẽo, nước sốt của nó dùng để trộn cơm thì không gì bằng.

Toàn bộ quá trình chưa đến một khắc, Tiêu Duyệt đã bày ra đĩa rồi mang ra ngoài, vừa đi vừa thầm nghĩ ...

Không biết có gọi hắn dậy được không, gọi dậy rồi có ăn được không?

Chuyện đói đến ngất xỉu thế này, một người hiện đại như Tiêu Duyệt thật sự thấy rất ít.

Nhưng nàng cũng chỉ nghĩ vậy thôi, cũng không bận tâm lát nữa hắn sẽ thế nào, cũng không định hỏi kỹ xem đã xảy ra chuyện gì.

Thức ăn đã bưng đến tận miệng rồi, hắn có ăn hay không, có ăn được hay không thì đó là chuyện của hắn.

Nàng mệt mỏi cả ngày rồi, không quản được nhiều như vậy.

Tiêu Duyệt xuyên qua tấm rèm, không nhanh không chậm đi đến sân trước, khi ngẩng đầu nhìn lên thì bước chân lại dừng lại.

Bên cạnh bàn đá vừa rồi đã trống không, đừng nói là bóng người, ngay cả một sợi lông cũng không có.