ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 21

Tiêu Duyệt ngây người vài giây, quét mắt nhìn xung quanh chỉ thấy ba bốn người đi đường, những đứa trẻ cầm kẹo hồ lô chạy nhảy, những lão nông lái xe bò về nhà...

Dù nhìn thế nào cũng không thấy bóng dáng nam nhân vừa rồi, cứ như thể đã xuất hiện một ảo giác vậy.

Trong mắt Tiêu Duyệt hiện lên sự khó hiểu, nàng bước tới đặt thức ăn trong tay lên bàn, sau đó cúi đầu phát hiện trên bàn có hai cái bát không.

Ban đầu bên trong đựng đầy thức ăn, nhưng giờ lại chẳng còn gì, cơm không thấy đâu, gỏi chân gà rút xương chỉ còn lại nước sốt.

Tiêu Duyệt: "?"

Chuyện gì vậy?

Giả vờ đói đến ngất xỉu?

Hay là vừa nãy tỉnh lại, ăn xong không nói tiếng nào rồi bỏ đi?

Tiêu Duyệt đứng yên tại chỗ một lúc lâu, sau đó mới cảm thấy bất lực và cạn lời.

Thôi kệ, đói rồi, mệt rồi.

Tiêu Duyệt lại xới cơm, gắp vài đũa gỏi chân gà rút xương, rồi mới quay lại ghế đá ngồi xuống, thưởng thức bữa ăn tử tế đầu tiên kể từ khi xuyên không đến thế giới này.

Miếng đầu tiên, tất nhiên là món gỏi chân gà rút xương mà nàng đã làm đến tối mịt.

Chân gà đã được rút xương, cả da lẫn gân đều thấm đẫm nước sốt chua cay, một miếng cắn xuống toàn là thịt đầy đặn, dai giòn, vừa ngon vừa đã.

Tiêu Duyệt ăn kèm với nó hai bát cơm mới thấy no, khoai tây chiên và cải thảo xào cũng được giải quyết hết sau đó.

Nàng xoa bụng, vẻ mặt mãn nguyện ngồi trên ghế đá hóng gió cho tiêu cơm, cảm thấy hơi lạnh mới đứng dậy dọn dẹp.

Cuộc sống này thật tuyệt vời biết bao a!

Đóng cửa nhà hàng, Tiêu Duyệt đun nước tắm rửa qua loa trong sân, cả người sảng khoái trở về phòng nằm xuống, mở bảng điều khiển hệ thống ra.

Ánh sáng công nghệ điện tử chiếu vào mặt Tiêu Duyệt, nàng vừa ngẩng mắt lên đã thấy số điểm còn lại: 2800.

Buffet một người 100 điểm, quả nhiên nhìn một cái là biết hôm nay có bao nhiêu người đến.

Tiêu Duyệt nhấn vào mục dụng cụ nhà bếp, phát hiện ra chiếc máy rửa bát mà nàng hằng mong ước còn cách mình...

Những bảy trăm điểm!

Nàng chợt mất hết sức lực, nhấn vào mục nguyên liệu.

Là một cửa hàng mới, hôm nay vẫn còn nhiều chỗ chưa hoàn thiện, ví dụ như trà và đồ uống.

Trong một nhà hàng sao có thể thiếu những thứ cơ bản nhất này được?

Cũng may Tiêu Duyệt tay nghề tốt, món ăn nàng làm hợp khẩu vị của không ít người, cộng thêm mô hình buffet mới lạ, mọi người đều ăn no nê, không truy cứu nhiều.

Nếu không e là ngày đầu tiên đã thất bại rồi!

Nhưng mà ai bảo điểm ban đầu ít ỏi, đổi hết nguyên liệu là hết sạch rồi chứ?

Tiêu Duyệt thầm than thở một chút về hệ thống trong lòng, nhấn vào khu đồ uống của cửa hàng.

Kiếm được điểm rồi, đồ uống tất nhiên phải bổ sung ngay lập tức, trà là thứ không thể thiếu, dùng để giải ngấy cho các món ăn gia đình phổ biến.

Trà chia thành nhiều loại, trà xanh, hồng trà, hắc trà, trà ô long...

Ánh mắt Tiêu Duyệt ánh mắt lướt qua từng loại một, phát hiện tất cả đều đổi bằng 800 điểm, nàng đau lòng suy nghĩ một hồi, chọn trà Phổ Nhĩ có thể giúp tiêu hóa.

Đồ uống đầu tiên đã có, còn phải chăm sóc những khách hàng không thích trà, vậy thì trên cơ sở này thêm một loại nước mơ chua phù hợp cho mọi lứa tuổi.

Tiêu Duyệt tìm một lúc, phát hiện ra gói nguyên liệu nước mơ chua, hệ thống còn nhân văn cung cấp các phương án có thể tùy ý phối hợp, chỉ là giá cả...

700.

Tiêu Duyệt: "..."