Chương 37
Sau đó Tiêu Duyệt tiếp tục quay lại bếp, mang những thứ còn lại ra.
Trong lúc đó, ở ngã tư bên ngoài Buffet Nguyệt Đình đã có người đến, vẫn do Phương Tam Hồng và Lý Hùng dẫn đầu, tự giác xếp hàng.
Tiêu Duyệt cảm thấy vui mừng trong lòng, lau khô tay và bổ sung món ăn vào thực đơn, vội vàng ra cửa thu tiền và đón khách.
Khách hàng nhanh chóng vào quán, chỉ trong hai ngày, họ đã quen thuộc với quy tắc tự chọn, nhưng sự nhiệt tình đối với mỗi món ăn thì không bao giờ giảm sút.
Tiêu Duyệt thu xong lượt tiền đầu tiên rồi vào thu bát đĩa trống, trong tai nàng tràn ngập tiếng "Rộp rộp" của đậu phụ giòn, những lời khen ngợi về canh tôm măng cũng vang khắp các bàn.
Khi Tiêu Duyệt rửa xong mẻ bát đầu tiên và đi ra, quả nhiên hai món này đã hết sạch trước, món thịt viên kho tàu cũng sắp hết theo sau.
Tiêu Duyệt không chút do dự quay người trở lại bếp mang các món dự trữ ra, lần lượt thêm vào.
"Chủ quán?"
Vừa lúc thêm xong món cuối cùng, một giọng nam đầy do dự vang lên trong sân.
Tiêu Duyệt quay đầu nhìn lại, thấy một nam nhân mặc áo trắng đang đứng cách nàng vài bước chân.
Nam nhân quét mắt nhìn xung quanh, khi thấy các bàn đều đã chật kín, vẻ mặt đầy hoang mang.
Tiêu Duyệt nhận ra người này chính là người tối qua đã đứng ngoài cửa nhìn nàng hồi lâu, rồi hỏi nàng ăn gì, chân gà làm thế nào.
Hôm nay hắn thật sự đến sao?
"Ngươi đến đúng giờ thật đấy." Tiêu Duyệt nhướng mày, giọng điệu thong dong.
Đối với những người đến ăn vào khung giờ bình thường, nàng không từ chối ai, nhưng nhìn bộ dạng ngây người của hắn...
Ý gì đây, ngạc nhiên vì việc kinh doanh của nàng tốt đến vậy sao?
Người đến chính là A Lâm, quả thật hắn đang ngạc nhiên trước cảnh tượng này như Tiêu Duyệt nghĩ, vừa nãy nhìn từ xa còn tưởng mình đến nhầm chỗ.
Nghe ra giọng điệu hơi trêu chọc của Tiêu Duyệt, A Lâm vội vàng hoàn hồn, mở lời xin lỗi.
"Chủ quán, tối qua quả thật là ta đã đường đột, xin hủ quán thứ lỗi! Chẳng phải ta đã ra ngoài sớm hơn mười lăm phút để đến đây rồi sao, không ngờ việc kinh doanh của quán lại tốt đến vậy, nhưng không sao, hôm nay ta sẽ mang đồ ăn về..."
Tiêu Duyệt: "?"
Thật là lạ lùng.
Tiêu Duyệt nhìn với ánh mắt nghi ngờ.
Tối qua trời tối, hắn không nhìn thấy tấm biển trên đầu thì thôi đi, đằng này giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ ngay cả quy tắc ăn uống trên bảng trắng ở lối vào cũng không thấy sao?
Tiêu Duyệt không nói nên lời đi tới vươn tay gõ gõ tấm bảng trắng, kiên nhẫn nói: "Công tử, ngươi không xem thử ở đây viết gì sao?"
Nếu không phải vẫn còn đang mở quán, nàng thật sự muốn nói một câu: "Đi chữa mắt đi."
A Lâm vẻ mặt mơ màng, đi theo nàng nhìn theo hướng tay nàng, lúc này mới phát hiện ra ở đây còn có quy định của quán.
Hắn nhìn kỹ xuống, càng nhìn mắt càng mở to.
Trên bảng trắng chữ không nhiều cũng không ít, nhưng câu chữ rõ ràng mạch lạc, viết gì khiến người ta nhìn một cái là hiểu ngay.
Tóm lại là: Buffet 50 đồng một người, cần trả tiền trước khi vào quán, đồ ăn không giới hạn, không được mang ra ngoài, không được lãng phí.
Tiêu Duyệt thấy hắn ngây ngốc như kẻ ngốc, trong lòng thầm bác bỏ suy nghĩ hắn là đối thủ cạnh tranh phái đến điều tra, nói: "Công tử đã nhìn rõ chưa?"
"Nhìn... nhìn rõ rồi." A Lâm khó khăn mở miệng, cuối cùng cũng hiểu tại sao quán này lại đông người đến vậy.