Chương 110: Mục tiêu khác
Đoàn xe vừa rồi đều là con cháu của tập đoàn, là những người rất có địa vị bên trong thành phố.
Cô bé suy nghĩ, hai người kia tránh né đám người của tập đoàn, chắc hẳn bên trong thành phố địa vị còn chưa cao, nếu không đã sớm ra ngoài nhận quen biết rồi.
Dù sao, đám con cháu tập đoàn vừa rồi còn có ý định giết mọi người, nếu như quen biết đã sớm đứng ra nói vài lời rồi.
Cô bé Tần Dĩ Dĩ nghĩ đến điều này bỗng nhiên vui vẻ trong lòng. . . không phải là những nhân vật lớn kia là tốt rồi.
Cả nhà của cô ấy đều không thích những nhân vật lớn trong thành phố kia.
Bởi vì những người đó, chưa từng dùng cách cư xử giữa người với người đối với gia đình cô, mà chỉ coi họ như con sâu cái kiến.
Bỗng nhiên, Tần Dĩ Dĩ nhìn thấy cậu bé nhíu mày lại, như đang có điều gì cần suy nghĩ.
Cách đó không xa, Lý Thúc Đồng nhìn học trò cưng của mình nói:
"Làm sao vậy? Thấy chuyện gì mà tỏ ra nghiêm túc thế?"
Khánh Trần quay đầu qua, nhỏ giọng nói:
"Sư phụ, con nhìn thấy bạn học của mình."
Thời điểm cô gái tên là Y Nặc kia hạ kính xe xuống, Khánh Trần đã nhìn thấy trên ghế lái phụ không phải ai khác, mà là Nam Canh Thần đang tỏ ra rất sợ hãi. . .
Cô gái sở hữu dáng người cao to, ngồi trên chiếc xe việt dã cũng to lớn, từng ánh lửa không ngừng phun ra nơi ống xả. Những hình ảnh đó không hề hợp với một Nam Canh Thần đang ngồi trên ghế phụ.
Điều này. . . Khánh Trần dở khóc dở cười. Cô gái to lớn Y Nặc kia, là người bao nuôi Nam Canh Thần?
Chắc trách thằng nhóc đó vào được khu thứ nhất, đây thật sự là nhân vật lớn mà. . .
Chỉ có điều sở thích của Y Nặc có vẻ mặn. Bản thân mình sở hữu thân thể to lớn lại thích một đứa con trai nhỏ yếu.
Lúc này, tại thời điểm mọi người còn đang hưởng thụ từng nhịp điệu trong âm nhạc, Nam Canh Thần lại ngồi thẫn thờ nhìn khung cảnh bên ngoài chiếc xe.
Ánh mắt vô hồn nhìn qua kính chắn gió.
Thậm chí còn có ý định bịt tai lại.
Có lẽ đây là cái giá của việc bao nuôi.
Con hàng này hoàn toàn không biết rằng, người bạn ngồi cùng bàn với mình đang nấp ở trong rừng cây.
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần nói:
"Con nhớ cái tên Lý Y Nặc này không?"
"Vâng." Khánh Trần gật đầu:
"Sư phụ cho con danh sách người trong tập đoàn Lý thị. Lý Y Nặc, là trưởng nữ đời thứ ba của Lý thị, rất được gia chủ yêu thích."
Với lại, Lý Đồng Vân từng nói, ở Lý thị có một người chị rất tốt với cô bé. Không biết có phải là người này hay không?
Dòng dõi đời thứ ba của Lý thị không ít, bên trên Lý Đồng Vân còn có hơn 10 người anh chị. Mà cô bé chưa từng nói tên, nên Khánh Trần không thể nào xác định.
Hắn nhìn Lý Thúc Đồng nói:
"Sư phụ, bọn họ săn thú là săn dã thú có phải không?"
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
"Bọn chúng không dám săn dã thú, chỉ dám săn người."
"Người?" Khánh Trần ngây người ra, thật sự hắn không nghĩ tới điều này.
"Săn những người giống như Quách Hổ Thiền, không có thân phận hợp pháp. Hiện tại có rất nhiều người như vậy trốn ở vùng hoang dã."
Lý Thúc Đồng giải thích: "Có một ít là tù nhân trốn khỏi thành phố, cũng có người từ bé đã sống ở hoang dã, không chịu số phận làm dân thường để các tập đoàn chèn ép. Dù họ ở đây vô cùng vất vả nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền