Chương 128: Sóng yên biển lặng
Đếm ngược 41: 20: 00.
Sáng sớm, Khánh Trần, Giang Tuyết và Lý Đồng Vân cùng nhau bắt chuyến xe bus đầu tiên về thành phố.
Hiện tại, Giang Tuyết đã bị sa thải khỏi vị trí giáo viên mỹ thuật, nhưng Khánh Trần và Lý Đồng Vân vẫn phải tiếp tục đi học.
Thật ra, Giang Tuyết rất thích công việc của mình, nhưng thân phận lữ khách thời gian của cô gây ra quá nhiều sự chú ý. Bởi vì hai cánh tay lúc nào cũng đeo bao tay dễ khiến người ta xì xào bàn tán.
Loại cảm giác ấy vô cùng khó chịu.
Tại Thế Giới Bên Trong, phòng khám của cô còn chưa mở cửa kinh doanh, nhưng do tập đoàn Lý thị nhập cổ phần nên cô vẫn có dư giả tiền sinh hoạt, không những thế còn tích cóp đổi qua vàng mang về Thế giới bên ngoài nữa.
Tới bây giờ, Giang Tuyết vẫn chưa đủ khả năng tự mình mở cửa phòng khám. Thiết bị thay đổi, với lại cái nghề sửa chửa, thay thế máy móc này không phải dễ dàng học được. Muốn trong thời gian ngắn học nghề này là không thể.
Cũng may, Lý thị gửi đến một nữ giáo viên thật sự xuất sắc. Không chỉ dạy cô kiến thức thực hành, mà có những thời điểm khách hàng nằng nặc đòi vào khám cũng giúp cô kiểm tra, cũng như giúp cô thay thế máy móc.
Tiền lương giáo viên là do Lý thị trả. Hiện tại dù cho Giang Tuyết mặc kệ thì phòng khám cũng có thể tự kinh doanh tốt. . .
Nhưng Giang Tuyết là người ham học hỏi, tại Thế Giới Bên Trong cô chưa từng lười biếng.
Cô cũng muốn mình nhanh chóng học được nghề nghiệp này, như vậy mình mới có thể trở thành một người có ích.
Trên chuyến xe bus hiện giờ chỉ có ba người Giang Tuyết. Bởi vì vụ án bắt cóc, nên núi Lão Quân chẳng còn một du khách nào, mà chuyến xe bus đầu tiên bao giờ cũng ít người.
Khánh Trần nhớ tới một việc. . . Hắn còn một vài câu tiếng Nhật chưa dịch ra.
Hắn mở phần mềm dịch thuật. Đầu tiên nhớ lại lời của Thần Đại Không Âm nói với hắn, rồi nói lại từng câu từng chữ.
Kết quả từ phần mềm dịch gửi tới, là lời từ biệt của Thần Đại Không Âm với hắn, cũng mong hai người có thể gặp lại nhau lần nữa.
Khánh Trần tiếp tục nhớ lại lời nói của Thần Đại Tĩnh Thừa: いつまで 泣 くんだ. お 客 さんが 来 ているんだぞ. せめて 陈氏 のエリートと 结婚 して 欲 しかった, 神代空音 の 旦那 は 庆氏 のゴミだ, こんな 结果 でも 喜 べ.
Phần mềm dịch thuật hiện ra: Hiện tại chú cần cháu đứng dậy tiếp khách. Ít ra cháu còn được gả cho một người nổi bật trong thế hệ trẻ Trần thị, còn hơn Thần Đại Không Âm bị gả cho một tên phế vật, với cháu mà nói đã là kết quả rất tốt rồi.
Khánh Trần bó tay, không ngờ vị sư phụ của mình có thể nghe hiểu Tiếng Nhật. Thầy ấy cũng không hề lừa dối mình.
Nghĩ lại cũng đúng, Thần Đại Tĩnh Thừa nói 'Tôi muốn diệt khẩu', Lý Thúc Đồng dịch ra là 'tên đó muốn chết ở đây', ý nghĩa hình như chẳng khác nhau gì. . .
Sư phụ phiên dịch, vẫn tính là thật thà.
Lý Đồng Vân ngồi ở hàng ghế sau, nhẹ nhàng nhổm lên nói vào tai Khánh Trần:
"Anh Khánh Trần, anh lẩm bẩm cái gì thế?"
"Không có gì."
Khánh Trần trả lời.
Khi xe bus tiến vào nội thành Lạc Thành, Khánh Trần không về nhà mà đến thẳng trường. Thời điểm hắn bước vào lớp học, đã nhìn thấy Nam Canh Thần.
Nam Canh Thần cũng nhìn thấy Khánh Trần. Nhưng phản ứng đầu tiên của cậu ta không phải chào hỏi, mà là dùng hai tay che lấy mặt. . .
"Được rồi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền