Chương 129: Chấm dứt
Khánh Trần chạy nhanh trên đường. Thời điểm hắn leo tường ra ngoài, vết thương trên tay vẫn còn chưa khỏi hẳn, không ngờ lại bị hàng rào sắt rạch cho một đường nữa.
Sắc mặt cậu bé lạnh lùng vô cùng, hắn không ngờ được, người cha của mình sau khi được thả ra, việc đầu tiên là bán nhà.
Khi hắn về tới nhà, đã nghe tiếng môi giới vọng ra:
"Các vị đừng thấy căn phòng này nhỏ, nhưng nó thuộc loại trung cư điển hình. Chỉ cần có hộ khẩu, con cái ngay lập tức được học ở trường quốc tế Lạc Thành. Còn nữa, nơi này cách trường học không xa, mấy đứa nhỏ chỉ cần 5 phút đồng hồ là có thể tới trường."
"Nếu xa quá, các vị đưa đón cũng khó khăn, đi xe đạp lại không an toàn. Với lại, mỗi ngày con cái mình được ngủ thêm 40 phút, điều này rất tốt trong thời gian phát triển."
Trong phòng, có 6 người đang quan sát phòng. Hình như là ba đôi vợ chồng, đang đi lại khắp nơi trong phòng.
Vào lúc này, người môi giới tiếp tục nói:
"Chủ thuê nhà cũng đã nói, con của anh ấy là thủ khoa tại Lạc Thành, xem như đây là nơi ở cũ của thủ khoa."
Khánh Trần:
". . ."
Thật sự, hắn không ngờ cái danh hiệu thủ khoa của mình lại có giá trị trong việc mua bán nhà ở?
Khánh Trần nói bằng giọng điệu lạnh nhạt:
"Ai bảo các người đến xem phòng? Phòng này không phải để bán."
Âm thanh vừa phát ra, đám người đều quay lại nhìn Khánh Trần.
Người môi giới do dự chút rồi hỏi: "Cậu là?"
Khánh Trần trả lời: "Thủ khoa."
Môi giới:
". . ."
Mấy cặp vợ chồng đang xem nhà, theo bản năng nhìn lên tấm hình treo trên tường. Bức hình là ảnh lưu niệm lúc Khánh Trần nhận thưởng.
Lúc ấy, thành phố Lạc Thành thưởng cho hắn 5000 tệ. Đương nhiên, tiền này đã bị Khánh Quốc Trung thua bài hết.
Người môi giới do dự:
"Phòng này đã được ông Khánh Quốc Trung nhờ chúng tôi bán hộ. Tôi cũng đã nhìn qua giấy tờ đất, trên đó ghi tên ông ấy, chuyện này không sai được. Với lại, chìa khoá là do ông ấy đưa cho chúng tôi, vừa nãy ông ấy còn ở đây mà. Như vậy đi, tôi sẽ gọi điện lại lần nữa xác nhận với ông Khánh Quốc Trung."
Gã này nói xong bèn lấy điện thoại ra gọi điện cho Khánh Quốc Trung, hơn nữa còn để loa ngoài.
Đầu dây bên kia lại vang lên tiếng đánh mạt chược, Khánh Quốc Trung tỏ ra mất kiên nhẫn: "Chuyện gì?"
"Xin chào ông Khánh Quốc Trung."
Môi giới nói:
"Là thế này, tôi có dẫn mấy gia đình tới nhà ông xem. . . Mà gặp được con trai của ông, cậu ấy nói không muốn bán."
Khánh Quốc Trung tỏ vẻ nghi ngờ:
"Không phải thằng nhóc kia còn đang học à? Làm sao lại về nhà giờ này? Mà không sao, các người không cần để ý đến nó, phòng này đứng tên tôi, tôi nói bán là bán, sổ đỏ tôi đang cầm."
Người môi giới nói:
"À, điều này không được đâu ông Khánh, chuyện này cần ngài về giải quyết ổn thoả. Nếu không sẽ xảy ra vấn đề khi bàn giao nhà."
"Vậy được rồi, chiều mai tôi sẽ qua đó. Hiện tại còn đang bận."
Khánh Quốc Trung nói.
Gã nói xong lập tức cúp điện thoại.
Tên môi giới yên lặng cầm điện thoại suy nghĩ, rồi quay qua nói với Khánh Trần:
"Haizz, vậy chúng tôi đợi đến chiều mai sẽ quay lại."
Có một nghi vấn quanh quẩn trong đầu Khánh Trần, là tại sao Khánh Quốc Trung vừa mới ra tù đã được đánh bài.
Hắn chờ tất cả mọi người đã ra khỏi cửa, lập tức đi đến cuối giường, bỗng phát hiện số tiền mấy nghìn tệ mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền