Chương 73: Sư hổ mang
Tôi bảo Lý mặt rỗ hỗ trợ nghĩ cách, hắn nói hắn cũng chịu. Hai chúng tôi cả đêm không ngủ, gói kỹ phật châu ba lớp, khóa kỹ trong két an toàn, sau đó chờ điện thoại của lão hói. Nếu như lão gặp phiền phức, tự khắc sẽ gọi cho chúng tôi. Nếu lão không gọi tới, tức là chuỗi phật châu này không ảnh hưởng tới lão. Mấy ngày sau, tất cả đều bình thường, phật châu nằm yên trong két, lão hói cũng không còn bị âm thanh tụng kinh quấy phá, còn đặc biệt gọi điện khen ngợi tôi.Cho tới một hôm, phiền phức kéo tới, tôi mới ý thức được chuyện này còn lâu mới kết thúc. Hôm đó gặp Tiểu Nguyệt, thấy nàng không được vui, tôi hỏi nàng thế nào. Tiểu Nguyệt nhỏ giọng nói với tôi, mấy ngày nay cục thuế vụ soi công ty nàng rất chặt, mà nàng cũng phụ trách thuế của công ty một thời gian, trước kia công ty từng có hành vi trốn thuế, nên rất lo bị điều tra. Nhìn nàng rầu rĩ không vui, tôi cũng đau lòng. Rất nhanh liền nghĩ tới lão hói, lão không phải quản lý thành phố này sao, vụ cục thuế chẳng qua là một câu nói của lão.Thế là tôi liền bảo Lý mặt rỗ gọi cho lão hói một phen. Lý mặt rỗ nói không vấn đề gì, liền lên đường. Sự tình thuận lợi một cách lạ thường, trong ngày, người của cục thuế ở công ty Tiểu Nguyệt rút về hết, công ty còn thưởng cho Tiểu Nguyệt một khoản lớn, nàng chia cho chúng tôi, nói rằng chúng tôi đã giúp nàng một đại ân. Nhưng trong lòng tôi lại thấy hổ thẹn, đây là lần đầu tiên tôi lợi dụng quan hệ làm trái pháp luật.Tuy nói rằng hiện nay, công ty nào cũng gian lận thuế, nhưng tôi lại không thể giữ mình trong sạch, trở thành đồng lõa. Tôi cả ngày dằn vặt lương tâm. Chẳng biết bao lâu, trời đã tối, tôi giống như thường ngày, mở một bình rượu, cắt một ít thịt bò, chuẩn bị ăn bữa khuya. Nhưng không biết tại sao, hôm nay uống rượu lại không có hứng, mới uống vài chén đã hơi say. Tôi cười khổ, xem ra lần đầu làm việc trái với lương tâm thật đúng là tra tấn. Ngay lúc tôi đang buồn bực, ngoài cổng chợt vang lên một tiếng:
"A di đà phật."
Tôi toàn thân khẽ run lên, chột dạ, bởi vì sực nhớ tới chuyện chuỗi phật châu. Hẳn là tôi cũng bị âm thanh cổ quái kia quấy rầy? Có điều, nhìn ra cửa, chính xác là một lão hòa thượng đang đứng, tôi mới lập tức thở phào. Lão hòa thượng này dáng dấp đầu trộm đuôi cướp, quần áo toàn thân bẩn thỉu, trong tay còn nắm một cái quạt lớn, giống như một tên ăn mày. Chỉ là anh mắt của lão hòa thượng này rất sâu, phảng phất có thể nhìn thấu hồng trần.Tôi lập tức đứng lên, hỏi lão hòa thượng có chuyện gì? Hòa thượng cười cười:
"Bần tăng tới để xin lại thí chủ một món đồ."
Tôi khó hiểu, nhìn hắn: "Đồ gì?"
"Có thể vào trong trò chuyện không?"
Lão hòa thượng hòa nhã cười. Tôi liền mời hắn vào trong tiệm, rót cho hắn một chén trà. Lão uống một hơi cạn chén, tay lại chỉ chỉ bình rượu của tôi. Tôi dở khóc dở cười:
"Người xuất gia cũng uống rượu?"
Lão hòa thượng nói:
"Có gì là không thể? Trong lòng không rượu, ta uống cũng chỉ xem như một chén trà mà thôi."
Ha ha, lão hòa thượng này rất thú vị, tôi liền rót cho lão một chén rượu. Rượu năm mươi độ, cái chén hai lượng, lão hòa thượng một hơi tu sạch, mặt không biến sắc, giơ ngón tay cái nói:
"Rượu ngon, rượu ngon."
Tôi cảm thấy vui vẻ, xem ra là gặp phải sư hổ mang. Cũng không biết chuyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền