Chương 74: Áp chế
Lý mặt rỗ nghe xong, cũng sửng sốt một chút, có điều bình tĩnh lại rất nhanh. Hắn cười nói do tôi tưởng tượng quá rồi, trên đời làm gì có ma quỷ nào lại nhậu nhẹt, ngửi chân.
"Vậy phật châu không cánh mà bay, là chuyện gì xảy ra?"
Tôi hỏi. Lý mặt rỗ do dự một lúc lâu, muốn suy nghĩ giải thích cho tôi, nhưng cuối cùng cũng không có cách nào hợp lý hóa chuyện này.
"Nếu lão hòa thượng kia không phải ma quỷ, vậy lão là phật, bởi mỗi câu nói của hắn đều rất triết lý, hắn có thể nhìn thấu nội tâm của ta."
Tôi nói:
"Ta cũng biết, phật châu giờ ở đâu."
- "Ở đâu?" Lý mặt rỗ hỏi.
"Trong nhà lão hói."
-
"Nói đùa à, ngươi thật sự cho rằng phật châu có thể mọc cánh mà bay về?"
"Có nhớ lão hòa thượng nói gì với ta không? Hắn nói muốn tìm ta đòi lại công đạo cho vô số người không có nhà để về, vô số nhân dân bị bóc lột, ngươi suy nghĩ kỹ một chút, có đoán được ý tứ của câu này không?"
Lý mặt rỗ ngạc nhiên nhìn tôi:
"Ngươi hại ai sao?"
Tôi lườm hắn một cái:
"Không phải ta, chắc là lão đầu hói kia làm không ít chuyện thất đức. Phật châu kia là dùng để trừng phạt lão, ngăn chặn lão làm thêm chuyện tày trời. Nhưng bây giờ phật châu bị ta cầm về, lão hói kia khẳng định sẽ làm thêm chuyện gì nghiêm trọng, chúng ta giúp hắn, chính là trợ Trụ vi ngược cho nên lão hòa thượng mới đích thân tìm ta, đòi lại công đạo."
"Thậm chí, chính chúng ta cũng làm việc trái với lương tâm, trốn thuế, ngươi không cảm thấy bất an sao?"
Lý mặt rỗ nơm nớp lo sợ nhìn tôi:
"Trương gia tiểu ca, ngươi đừng nói nữa, nghe ngươi nói kiểu này, trong lòng ta hoang mang lắm. Được rồi, chuyện này dừng ở đây, nếu như lão hói đầu không gọi điện cho chúng ta, chúng ta cũng đừng quan tâm tới. Mẹ nó, vì một tham quan mà đắc tội với chân phật, chẳng xứng đáng."
Tôi lập tức gật đầu nói, sau này lão hói có gọi điện nhờ giúp đỡ, chúng ta không tiếp nữa. Nhưng có một số việc, đã làm rồi, muốn rút tay ra là không thể. Vừa sáng sớm hôm sau, gã trung niên kia lại mò tới, lén lút nhìn tôi, nói muốn xem tình hình phật châu thế nào. Tôi thẳng thắn nói với hắn, phật châu đã không cánh mà bay. Hắn thở dài, nói: "Chẳng trách."Vốn dĩ là đêm qua, lão hói lại bắt đầu nghe thấy tiếng hòa thượng tụng kinh. Mà âm thanh lần này rất lớn, giống như có người gầm lên bên tai vậy. Bịt tai cũng không ăn thua, cả một đêm hắn gần như đoạn khí. Hắn mới liền sai gã trung niên tới tìm tôi. Tôi lắc đầu nói:
"Lần này chúng tôi cũng bó tay. Chuỗi phật châu này thực sự quá lợi hại, vượt khỏi phạm vi năng lực của tôi, các người tìm cao nhân khác đi."
Gã trung niên không vui, ngữ khí cũng không còn thân mật, nói tiểu đồng chí trẻ tuổi, tính tình như vậy cũng dễ hiểu, có điều ta sẽ không ép ngươi, cho ngươi chút thời gian suy nghĩ thật kỹ, xem có thể giải quyết chuyện này không. Được, ngươi dùng quyền lực dọa dẫm ta? Dọa dẫm thì dọa dẫm, để xem dưới thanh thiên bạch nhật, các ngươi có thể xử bắn ta không? Có quyền cũng không thể quá lạm dụng.Có điều, tôi đã đánh giá thấp bọn chúng. Nguyên một ngày gã trung niên đều gọi điện thoại liên tục cho tôi, tôi không nghe máy. Ngày hôm sau, chỗ tôi liền xảy ra chuyện. Mấy xe cảnh sát tới niêm phong tiệm đồ cổ của tôi, nói rằng sẽ tiêu hủy. Cục thuế vụ cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền