ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 75. Tế Công Hoạt Phật

Chương 75: Tế Công Hoạt Phật

Đến nửa đêm, lão hói gõ cửa phòng tôi. Mở cửa ra, thấy lão người đầy mồ hôi, mặt nhăn nhó vặn vẹo, hai tay bịt lấy tai, vô cùng thống khổ. Tôi biết chắc hẳn âm thanh tụng kinh lại vang lên bên trong đầu hắn. Hít một hơi thật sâu, tôi đỡ lão ngồi xuống, sau đó cười hỏi:

"Lão tiên sinh, có phải ngài lại đau đầu?"

- "Nói nhảm." -

"Nếu như bây giờ, dùng mười vạn tệ, ma sức khỏe của ngài, ngài có chịu không?"

Tôi hỏi.

"Ngươi tống tiền ta?"

Ánh mắt gian xảo của lão nhìn tôi. Tôi vội khoát tay:

"Dĩ nhiên không phải, chỉ là so sánh vậy thôi."

Lão hói trầm mặc một lúc, cuối cùng cắn răng nói: "Chịu." -

"Vậy thì tốt, bữa tiệc hồi tối nay, ngài nhận bao nhiêu phong bì, ngài hãy trả lại."

Tôi nói:

"Coi như là dùng tiền đổi lấy bình an."

Lão hói tức giận kêu lên:

"Ngươi nghe lén ta? Làm sao ngươi biết ta nhận phong bì?"

Tôi vừa cười vừa nói:

"Là phật châu nói cho tôi biết. Bên trong phật châu có một vị cao tăng, cao tăng có thể tùy ý giám sát ngài."

Lão hói lập tức sửng sốt, hốt hoảng nhìn xung quanh:

"Tại... ở đâu? Sao ta không nhìn thấy? Ngươi chắc chắn đang lừa ta, đúng không?"

Tôi nhún vai:

"Tôi không cần lừa ông, tôi chỉ vì muốn tốt cho ông mà thôi. Nếu quả thật muốn lừa ông, tôi có thể bịa ra một câu chuyện khiến ông tin sái cổ, cần gì chọc tức ông như vậy?"

Cuối cùng lão hói ngán ngẩm thất vọng nói:

"Ngươi rút hai mươi vạn trong thẻ của ta, gửi tới địa chỉ này."

Nói xong, lão hói rút từ trong ngực ra một tấm thẻ ngân hàng, sau đó viết một địa chỉ cho tôi:

"Nhớ kỹ, nhất định phải giữ bí mật, tuyệt đối không để người ngoài nhìn thấy."

Tôi vừa cười vừa nói, tôi đã làm việc thì ngài yên tâm, sau đó dựa theo địa chỉ đi tìm. Tới một biệt thự xa hoa, tôi gặp một lão nhà thầu, tai to mặt lớn, xem ra có vẻ như vừa cùng nữ nhân nào đó vận động dữ dội, đầu đầy mồ hôi.Tôi mang tiền đặt trên mặt bàn, hắn lập tức luống cuống, hỏi tôi chuyện gì xảy ra? Có phải ngài chủ tịch chê ít hay không? Tôi nói không phải chê ít, chủ tịch đã giác ngộ. Cả các ngươi nữa, cũng sớm tỉnh ngộ đi, đừng làm những chuyện mờ ám nữa. Nói xong, tôi dứt khoát quay người rời đi, tên nhà thầu ngây người đứng tại chỗ không hiểu. Trở về tới nhà tập thể, lão hói quả nhiên đã hết đau đầu, thậm chí còn đang nhàn hạ xem TV. Thấy tôi trở về, thần sắc nhàn nhã biến mất, thay vào là một vẻ lạnh băng:

"Chuyện ngươi làm sao rồi?"

"Tôi đã theo địa chỉ ngài đưa, trả lại rồi."

-

"Hừ, thật ra hôm nay dù ngươi không nói, ta cũng định mang tiền trả lại rồi. Chỉ là lúc đó đông người, ta không tiện từ chối hắn thôi, nếu không hắn sẽ coi là không nể mặt hắn."

Lão hói đầu nói. Tôi vội vàng nói :

"Đúng vậy, đúng vậy, trong lòng tôi hiểu rõ, lão tiên sinh không cần giải thích."

Hắn hừ lạnh một tiếng, nói:

"Ngươi biết thì tốt."

Sau đó leo lên lầu đi ngủ.Mấy ngày tiếp theo, tôi thân làm thư ký đi theo lão. Lão quả nhiên trung thực hơn rất nhiều, trước mặt tôi từ chối rất nhiều bữa tiệc mời. Cũng không biết rốt cuộc hắn đã thật tâm hối cải, hay chỉ giả vờ trước mặt tôi. Đại khái qua khoảng thời gian nửa tháng, lão hói một mực an phận thủ thường, cần cù chăm chỉ, mà liệu pháp của tôi cũng hiệu quả nhanh chóng. Nửa tháng trở lại đây, hắn ngủ yên giấc, không còn nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip