Chương 53
Miên Miên tặng thì vô tư là thế, nhưng Lưu Huệ thì lưỡng lự hẳn. Cô ta còn đang phân vân có nên ngăn con gái nhận quà không, thì bất ngờ bị ánh mắt đen láy trong veo của Miên Miên nhìn thẳng.
Giọng nói non nớt lại mang theo phong thái chững chạc của người lớn:
"Không sao đâu ạ. Trong kho nhà con còn nhiều lắm. Tặng một đôi cho Du Du cũng không sao. Con thích Du Du."
Câu nói nghe mà như một vị trưởng bối đang rộng lượng ban thưởng – đúng là phong cách
"bà cô nhỏ"
, khí chất không thể lẫn đi đâu được.
Lưu Huệ nhìn Miên Miên, chỉ thấy cô bé này vừa đáng yêu, vừa khiến người ta mềm lòng. Nhịn không được khẽ bật cười:
"Được rồi, Du Du. Vậy mình nhận món quà này, rồi lần sau đến nhà Miên Miên chơi, mình sẽ mang quà đến đáp lễ, chịu không nào?"
Thật ra, Lưu Huệ cũng từng định chuẩn bị quà cho mấy đứa trẻ trong đoàn. Nhưng bàn tới bàn lui với con gái, Du Du lúc nào cũng cụp mắt, không chịu chủ động tặng gì cả. Lưu Huệ không muốn ép buộc, nên rốt cuộc cũng đành thôi.
Nghe mẹ đồng ý, Cố Du Du rón rén đưa tay ra nhận đôi kẹp bướm. Ngón tay chạm nhẹ vào cánh bướm, chỉ một cái rung nhẹ, cánh bướm như rung rinh đập cánh giữa trời xuân, đẹp đến nao lòng.
"Con muốn đeo! Mẹ ơi, gắn lên cho con với!"
– Du Du nở nụ cười rạng rỡ, ngẩng đầu lên nhìn mẹ.
Dạy con biết tiết chế là đúng. Nhưng... làm mẹ rồi mới hiểu, có ai lại không muốn chiều con vô điều kiện? Nhìn đôi mắt con hoe đỏ, cô chỉ muốn ôm con bé vào lòng mà nói:
"Thích thì mẹ cho."
Miên Miên lại gần, tháo ra một chiếc kẹp bướm màu hồng, đưa tới trước mặt Du Du:
"Mình chia nhau nhé, một chiếc xanh, một chiếc hồng, vậy là cả hai màu đều có. Cậu đồng ý đổi với mình không? Mình cũng thích cả hai màu lắm."
Cô ta còn đang lưỡng lự thì bên cạnh chợt vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào như bông kẹo bông:
[Một đứa trẻ ba tuổi mà hành xử như thể trưởng bối, ai chịu nổi? Tôi muốn xin làm hậu bối của bé!]
Cô bé thấy đôi nào cũng xinh, đều muốn có. Nhưng vẫn còn quá nhỏ để biết cách che giấu mong muốn ấy, nên ánh mắt vô thức hướng về phía mẹ.
Lưu Huệ nhìn con gái, chỉ một cái liếc cũng đoán được tâm tư. Cô ta nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Du Du, không được tham lam nhé. Mẹ biết con thích đôi màu hồng, đôi màu xanh cũng đẹp. Nhưng đôi xanh là món quà bạn tặng, vậy là đủ để quý trọng rồi."
[Giống như tình bạn giữa hai bé gái... à không, là cách nhau mấy đời rồi ta?]
"Vậy thế này đi ạ."
Miên Miên cũng cười theo, cúi xuống thu lại đống "kho báu" dưới đất vào chiếc balo nhỏ. Chiếc túi được đóng lại gọn gàng, phẳng phiu, hoàn toàn không giống vừa chứa cả đống món đồ như kho thần kỳ.
Miên Miên cũng rất mong có bạn gái đồng trang lứa để cùng chơi. Trên núi thì không có ai, có thì cũng toàn yêu quái chưa biết biến hình – ba tuổi như cô, có muốn cũng không có bạn chơi cùng.
Lưu Huệ nhìn con gái, tim như thắt lại.
Thu dọn xong, cô bé lại móc ra một cặp kẹp tóc nữa, lần này là màu hồng phấn:
"Du Du, tụi mình cùng đeo nhé?"
Cố Du Du nghe vậy thì đôi mắt sáng lên. Cô bé cẩn thận tháo một chiếc kẹp xanh đang cầm, đưa lại cho Miên Miên, sau đó nắm chặt chiếc hồng trong tay như đang ôm kho báu.
Vốn là cô bé nhút nhát, nhưng lúc này, đôi mắt của Du Du
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền