ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 54

[Một đứa trẻ ba tuổi mà hành xử như thể trưởng bối, ai chịu nổi? Tôi muốn xin làm hậu bối của bé!]

[Giống như tình bạn giữa hai bé gái... à không, là cách nhau mấy đời rồi ta?]

Miên Miên cũng vui vẻ không kém, cầm lấy chiếc kẹp xanh mới nhận, hí hửng chạy về phía Tô Trần Phi:

"Cháu trai ơi, đeo cho bà với!"

Thực ra từ nãy tới giờ Tô Trần Phi vẫn luôn âm thầm quan sát, chỉ giả vờ mải nghịch đồ chơi thôi. Thấy Miên Miên chạy tới, gương mặt anh giãn ra, nhanh tay gắn chiếc kẹp bướm lên đầu cô bé một cách cẩn thận.

Đúng lúc đó, nhân viên chương trình thông báo: máy bay đã tới, mọi người chuẩn bị lên máy bay.

Tô Trần Phi cúi người xách vali, đưa tay ra muốn dắt tay Miên Miên, ai ngờ bàn tay nhỏ lại không đón lấy.

Miên Miên lại quay người chạy về phía Cố Du Du, nắm lấy tay cô bé, quay đầu nói một câu rõ ràng:

Tô Trần Phi thấy đã đổi chỗ xong, liền hí hửng bước nhanh tới, định chen vào ngồi cạnh Miên Miên. Nhưng chưa kịp ngồi xuống, đã bị Lưu Huệ nhẹ nhàng chắn lại:

Chỗ ngồi chương trình đặt là ghế đôi, tiện để người lớn chăm bé. Giờ hai bé đòi ngồi cạnh nhau, bắt buộc phải chuyển sang hàng ba, không thì chẳng ai trông nổi.

"Cảm ơn chú ạ-"

Giọng nói ngọt như kẹo kéo, khiến người đổi chỗ cũng phì cười vì vui lòng.

Lưu Huệ chủ động trình bày với tiếp viên, tiếp viên hỏi thử mấy hành khách khác xem ai có thể giúp đổi chỗ.

Tô Trần Phi suýt tức nghẹn:

Lưu Huệ mỉm cười duyên dáng:

"Có ai bắt tôi ngồi với con gái chị đâu? Tôi chỉ muốn ngồi với bà cô nhỏ của tôi thôi mà!"

Tô Trần Phi nghiêng người, quyết tâm chui qua khe hở bên người Lưu Huệ, lách một cái đã đến cạnh Miên Miên.

Giọng anh càng nói càng nhỏ, đến cuối còn hơi nghẹn lại. Đôi mắt đẹp dần đỏ lên, long lanh nước, trông như sắp khóc.

"Sao tôi lại chăm con nít kém?! Tôi được huấn luyện bài bản đấy nhé! Nhà tôi cử người dạy riêng luôn!"

Cũng may, nhờ hai cô bé quá đáng yêu, chưa đầy một phút đã có người tình nguyện. Lưu Huệ liên tục cúi đầu cảm ơn, còn Miên Miên cũng lễ phép nói:

Tô Trần Phi: ???

Bà cô nhỏ của anh, dứt khoát vậy đó hả? Không chút nương tình nào à?

Hai nhóc con giờ chỉ muốn ngồi cạnh nhau. Rồi thì sao? Kế hoạch "khoe hàng" tiêu tan!

Khoan, chuyện gì đây?

Bị... bỏ rơi? Ngay trước mặt bao người?

Trẻ con mà ngoan ngoãn, lễ phép, lại còn dễ thương thế này, ai mà không thương cho được?

"Cháu trai là người lớn rồi, tự đi được. Con đi với Du Du nha!"

"Cháu trai à, đừng qua đây nữa. Du Du sợ cháu. Cháu phải ngoan, tự đi ngồi chỗ khác nha."

Gương mặt Tô Trần Phi cứng đờ trong vài giây, còn đám nhân viên xung quanh thì cố gắng nhịn cười mà không nổi. Ai bảo nãy giờ anh còn cao ngạo lơ đẹp cả khách mời, giờ thì bị "bà cô nhỏ" nhà mình đá sang một bên rồi đó nha.

Nhưng đời không như là mơ.

Hai cô bé cùng tuổi, tay nắm tay theo sát sau lưng Lưu Huệ, ngoan ngoãn xếp hàng lên máy bay. Cả hai đều đeo kẹp tóc hình bướm, mỗi bên tóc một màu, vừa bước đi vừa đung đưa, đáng yêu đến mức khiến người khác không nỡ rời mắt.

"Ừ, nhưng con gái tôi vẫn sợ anh."

Lên máy bay rồi, hai cô nàng nhất quyết phải ngồi cùng nhau.

Anh còn chưa kịp yên vị thì đã nghe thấy giọng non nớt nhưng dứt khoát vang lên:

"Để tôi ngồi với bọn trẻ đi, anh còn là một đứa trẻ lớn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip